Chương 41: Part 1

Bạch Tuyết Lam trở về phòng bệnh, muốn chờ Tuyên Hoài Phong tỉnh lại sẽ giúp y uống, hắn lấy canh từ trong giỏ ra, còn cố ý dùng một chiếc khăn mặt bao lại chống nguội.

Vừa bao xong bát canh, bên kia giường truyền tới một tiếng động nhỏ: "Vừa rồi ai la hét ầm ĩ ở bên ngoài vậy?"

Thì ra Tuyên Hoài Phong đã tỉnh, đang mở to mắt nhìn về phía Bạch Tuyết Lam.

Bạch Tuyết Lam cười nói: "Làm em tỉnh rồi à? Mấy tên hộ binh này đều là người thô thiển. Em uống canh không? Vú Trương nấu đấy, chắc hợp khẩu vị của em."

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Vú Trương đâu?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Vú đem canh tới, anh bảo vú về trước, không cần ở lại qua đêm."

Tuyên Hoài Phong: "Cũng đúng, vú lớn tuổi rồi, chăm sóc cả đêm rất vất vả, em cũng không nỡ."

Bạch Tuyết Lam lại đây, kê một chiếc gối sau lưng y, quan tâm: "Em mới phẫu thuật xong, không nên hoạt động vội, trước tiên cứ nằm như vậy đi, để anh đút em uống."

Tuyên Hoài Phong biết bản thân bị thương, mặc dù có chút ngượng ngùng nhưng không tiện chống lại, mỉm cười nói: "Vậy làm phiền anh. Em bị thương thế này hình như còn có chút phúc, thế mà lại được tổng trưởng đút canh cho."

Bạch Tuyết Lam cười nói: "Gì chứ, chỉ cần ngày thường em nói một câu, anh đảm bảo sẽ vui vẻ đút cho em, hơn nữa, anh càng vui vẻ nấu ăn cho em."

Tuyên Hoài Phong biết tính hắn, nếu tiếp tục theo đề tài này thật chẳng biết sẽ gặp phải vấn đề khó nói gì nữa, vậy nên y đành im lặng tươi cười.

Bạch Tuyết Lam nói bâng quơ: "Nghe nói tam đệ của em theo một vị quân trưởng họ Triển?"

Sau khi bị thương, Tuyên Hoài Phong cứ tỉnh tỉnh mơ mơ, cảm giác không sâu sắc như ngày thường nên cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, thuận miệng nói: "Đúng vậy. Trước kia người đó là hộ binh của ba em."

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Em thực sự quen biết hắn?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Cũng không tính là quen biết, đã từng gặp mặt thôi. Hôm nay cùng tam đệ dụng cơm ở nhà hàng Giang Nam lại đụng mặt hắn, hắn đã ở đó từ trước."

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Nói tới vấn đề gì?"

Rốt cuộc Tuyên Hoài Phong đã nhận ra điều gì đó, hỏi: "Em vẫn đang nằm trên giường bệnh đã phải nhận bài kiểm tra của anh?"

Bạch Tuyết Lam cười: "Đâu nào? Đây không phải đang nói chuyện phiếm sao? Chỉ hỏi một chút chuyện hôm nay em đã làm thôi mà. Hơn nữa, gã họ Triển kia lại là một quân trưởng, nói không chừng sau này sẽ giao tiếp với hải quan tổng thự của chúng ta, hiểu biết thêm một chút đỡ lo sau này gặp họa. Hai người nói chuyện có vấn đề gì thú vị không?"

Tuyên Hoài Phong thành thật: "Không thích lắm, chỉ nói với hắn vài câu."

Bạch Tuyết Lam nghe xong câu này không khỏi vui mừng, càng tận tâm đút canh cho Tuyên Hoài Phong.

Bạch Tuyết Lam đút canh rất có nghề, một tay bưng bát canh, một tay cầm chiếc thìa nhỏ, trước tiên kề bên môi mình thử nhiệt độ, sau đó mới đưa thìa tới bên miệng Tuyên Hoài Phong, đút không hơn ba bốn thìa lại buông xuống, dùng khăn mặt sạch sẽ nhẹ nhàng lau khóe miệng Tuyên Hoài Phong.

Động tác còn chuyên nghiệp hơn những nữ y tá được huấn luyện nghiêm ngặt.

Tuyên Hoài Phong không nhịn cười nổi, nói: "Không cần mỗi lần đều phải thử độ ấm phiền toái như vậy, em đâu phải trẻ con, nóng hay không nóng còn không tự nhận ra được?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Không phiền, anh thích như vậy."

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Nói vậy là có ý gì?"

Bạch Tuyết Lam cười quỷ dị: "Chạm lên môi anh một cái sau đó mới đưa tới miệng em, em xem, mỗi lần qua lại như vậy chẳng giống chúng ta đang hôn nhẹ lên môi nhau?"

Tuyên Hoài Phong vô cùng xấu hổ, không biết trả lời thế nào, đỏ mặt yên lặng uống canh, mới uống thêm mấy ngụm đã nói: "Em không uống nữa."

Bạch Tuyết Lam rất dịu dàng, hỏi y: "Em giận hả? Anh xin lỗi là được."

Tuyên Hoài Phong nói: "Không phải, em no rồi, uống không nổi."

Bạch Tuyết Lam nhìn xem, quả nhiên đã uống hơn nửa bát nên cũng chẳng tiếp tục ép y, còn nói: "No rồi thì ngủ đi, cố gắng nghỉ ngơi cho tốt, em có muốn đi tiểu trước? Em không được động đậy, nếu muốn đi tiểu thì anh giúp em lấy bô."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!