Chương 40: (Vô Đề)

Lâm Kỳ Tuấn mặc bộ đồ tây màu tro vội vàng tiến vào phòng bệnh, gương mặt căng thẳng lo lắng hơn bất kể người nào, hai hàng lông mày nhíu lại một chỗ, run giọng nói: "Thế nào rồi? Thế nào rồi? Anh mới ra ngoại thành nên bây giờ mới nhận được tin, đúng là sét đánh giữa trời quang mà, thời buổi bây giờ loạn quá, người có sống cẩn thận đến đâu cũng chẳng được bình an. Hoài Phong, em thật là, em bảo anh phải nói với em thế nào đây? Em đến chỗ súng đạn bay tán loạn như vậy làm gì hả?

Làm người ta lo lắng chết đi được. Bây giờ em khá hơn chút nào chưa? Trên người còn đau không?" Thản nhiên dùng hai tay nắm lấy bàn tay Tuyên Hoài Phong đặt bên giường, ánh mắt nồng nàn nhìn về phía y.

Hắn quan tâm như vậy, lại có tình cảm bạn học cùng trường trước kia, Tuyên Hoài Phong chỉ có thể cố gắng mỉm cười ứng phó: "Tốt hơn nhiều, hiện tại không đau như trước nữa."

Bàn tay kia, đẩy ra không ổn mà không đẩy ra cũng chẳng ổn, y lo lắng Bạch Tuyết Lam phát tác tật cũ, âm thầm liếc mắt nhìn trộm hắn.

Bạch Tuyết Lam cũng đang nhìn chằm chằm nơi hai người nắm tay, khóe mắt liếc xuống dưới, cố ý dùng giọng điệu như đang hối hận: "Là lỗi của tôi, sớm biết cậu ấy sẽ tới Kinh Hoa Lâu thì tôi cũng không kích động như vậy, dùng súng bắn một phát khiến Chu Hỏa chầu trời, sau đó thì xảy ra việc đọ súng."

Lâm Kỳ Tuấn lập tức chú ý, vội hỏi: "Chu Hỏa là do cậu giết thật?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Cậu biết hắn sao? Nghe giọng điệu của cậu hình như thật sự quen hắn thì phải?" Nhìn Lâm Kỳ Tuấn chằm chằm, đôi đồng tử sắc bén như dẫn theo luồng điện lướt nhanh trên mặt hắn.

Tim Lâm Kỳ Tuấn bỗng trống rỗng, đến việc Tuyên Hoài Phong rút tay lại cũng không phát hiện ra, hỏi han che đậy: "Cậu nghĩ tôi là ai nào, chẳng lẽ tôi lại quen biết cái hạng người đấy? Cơ mà tiếng ác của hắn cũng lan xa, đương nhiên tôi đã từng nghe qua. Tuyết Lam, cậu đã trừ gian cho xã hội rồi đấy. Đáng mừng, đáng mừng!"

Bạch Tuyết Lam cười lạnh: "Cậu đừng mừng vội, việc này vẫn chưa xử lý xong."

Lâm Kỳ Tuấn lạnh cả người, hỏi: "Tại sao vẫn chưa xong? Cậu còn muốn tiếp trục truy tra cái gì nữa?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Đương nhiên rồi, dưới trướng Chu Hỏa nhiều huynh đệ như vậy, nhất định còn những tên muốn chạy trốn. Những tên chạy trốn này thường là kẻ đáng sợ nhất, đều mang tâm lý không sợ chết, chắc bây giờ đang nghĩ tới việc bắt cóc tống tiền để vơ vét tài sản, dễ bề chạy trốn. Người nào thường giao tiếp với Chu Hỏa, trong nhà lại có của cải tiền bạc cũng nên cẩn thận."

Lâm Kỳ Tuấn thấy hắn không nói tới việc đồng đảng của Chu Hỏa nên thở phào nhẹ nhõm, gật đầu: "Cậu nghĩ chu đáo lắm, không hổ là tổng trưởng."

Trong lòng Lâm Kỳ Tuấn, Chu Hỏa chết đương nhiên là việc vô cùng thoải mái.

Hắn vận chuyển thuốc phiện cho Chu Hỏa, tuy rằng nhận được tiền nhưng suốt ngày lo lắng đề phòng. Dựa vào thế lực của Lâm gia còn sợ thiếu tiền?

Lần này Bạch Tuyết Lam đã vì hắn tạo ra cơ hội tuyệt hảo thoát khỏi nguy cơ trở thành tội phạm.

Tuyên Hoài Phong thấy bọn họ anh tới tôi đi, lời nào cũng khiến người ta cần phải suy nghĩ, dù sao cũng mới phẫu thuật xong nên y không có nhiều tinh thần như vậy, lên tiếng: "Kỳ Tuấn, cảm ơn anh tới thăm em. Em không còn trở ngại gì, bây giờ chỉ muốn ngủ một lúc."

Mí mắt cụp xuống dưới.

Lâm Kỳ Tuấn vội vàng hạ giọng: "Vậy em ngủ đi, anh không quấy rầy em."

Hắn vốn định ở lại chăm sóc Tuyên Hoài Phong, tiếc rằng Bạch Tuyết Lam cứ đứng trước mắt như bức tượng môn thần, bị ánh mắt bí hiểm của Bạch Tuyết Lam chú mục, trái tim hắn đập "thình thịch" loạn cả lên, không cách nào ổn định.

Chỉ chốc lát, Lâm Kỳ Tuấn lập tức nói với Bạch Tuyết Lam: "Tôi sẽ không ở lại lâu, miễn làm phiền cậu ấy nghỉ ngơi. Tôi về trước, mai lại tới thăm."

Bạch Tuyết Lam nói: "Cảm ơn cậu tới đây một chuyến."

Lâm Kỳ Tuấn ân cần nói: "Nếu tình huống có gì biến hóa nhất định phải nói cho tôi biết đấy."

Bạch Tuyết Lam: "Chắc chắn."

Chờ Lâm Kỳ Tuấn vừa đi, Bạch Tuyết Lam lập tức đi đến bên cửa, gọi Tống Nhâm đến, bình tĩnh ra lệnh: "Hộ binh mới điều đã đến chưa? Bảo bọn họ canh trừng trước và sau hành lang, không cho người không phận sự tới gần. Đây là bệnh viện, nơi bệnh nhân cần yên ổn tĩnh dưỡng, bất luận Trương Tam Lý Tứ gì cũng không được phép tiến vào, hiểu chưa?"

Tống Nhâm nghiêm người cúi xuống, lên tiếng: "Dạ." Lập tức gọi thủ hạ của mình tới đây, đứng chỗ này một ít, đứng chỗ kia một ít.

Đang sắp xếp vị trí cho nhóm hộ binh, bỗng nhiên có vài người tiến lại từ phía hành lang bên kia, tất cả đều mặc quân trang chỉnh tề, kiểu dáng có chút khác biệt so với nhóm người của Tống Nhâm, họ muốn đi vào phía trong.

Hộ binh phía trước cản lại, thét hỏi: "Đứng lại, làm gì vậy? Người không phận sự không được phép lại gần nơi này!"

Mấy tên hộ binh của đối phương cũng chẳng ngồi không, vừa dứt lời thì bọn họ cũng quát lên: "Mẹ mày mới là người không phận sự! Không có mắt à? Đây là quân trưởng nhà chúng tao! Tránh ra!"

"Chúng tôi chỉ nghe theo lệnh của tổng trưởng và tổng lý, không biết ai là quân trưởng cả!"

Hai bên đều không phải người nhã nhặn, nói đôi ba câu đã thấy phát hỏa, thiếu chút nữa chửi rủa nhau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!