Chương 4: Part 2

Trái tim của Tuyên Hoài Phong bỗng run lên một chút.

Bạch Vân Phi cùng tên này ở trong phòng lại không làm chuyện phong hoa tuyết nguyệt*, không ngờ lại bàn chuyện công vụ, đây là điều mà y chưa từng nghĩ tới.

(*Phong hoa tuyết nguyệt: Chuyện tình cảm yêu đương.)

Dẫu sao, khi nghe được ba chữ "Bạch Vân Phi" vẫn cảm thấy khó chịu, Tuyên Hoài Phong lộ vẻ bình tĩnh: "Chẳng lẽ Bạch Vân Phi có thói xấu này?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Tên đó nha… bên ngoài tỏ ra vui vẻ, nhưng thực ra bên trong lại có nỗi khổ không nói lên lời. Sau khi gia tộc hắn suy tàn, hắn đưa em gái mình tới nhà cậu nương thân. Có điều, cậu và mợ của hắn là một đôi quỷ nghiện thuốc. Trước kia, gia đình giàu có, tiêu tiền như nước, nhưng nếu một ngày thiếu thuốc thì chẳng ra dạng con người nữa. Hơn phân nửa tiền thù lao hát hí khúc mỗi tháng của Bạch Vân Phi đều phải đưa cho bọn họ mua thuốc phiện sống.

Còn lại vài đồng, hắn phải để cho em gái mình ăn cơm, học tập. Cho nên hắn cần nhiều tiền, muốn mua thêm một chút đạo cụ hay trang phục thì phải qua lại với người khác."

Đây là lần đầu tiên Tuyên Hoài Phong nghe được chuyện gia đình của Bạch Vân Phi, y có chút giật mình.

Ngây người một hồi, giọng nói không còn cứng rắn như lúc trước, cảm thán: "Tôi thực sự không biết."

Bạch Tuyết Lam cười nói: "Cậu nha, một là không hay xem hí khúc, hai là không bao đào hát, biết mấy thứ này làm gì? Cậu biết tại sao tôi và Bạch Vân Phi lại nói tới ma túy không? Chính là vì cậu của hắn hút thuốc phiện sống vẫn chưa đủ, hiện tại đã dùng sang ma túy rồi. Dược tính của thứ này nguy hiểm tới tính mạng, mà tiền để mua thứ này cũng không khác gì đòi mạng người ta. Để mua nó, ngay cả chiếc đồng hồ đeo tay của mình mà Bạch Vân Phi cũng phải đem tới tiện cầm đồ.

Tôi thấy hắn thực sự đáng thương. Sáng nay nghĩ một chút nên kêu Tôn sĩ quan mang tới cho hắn thêm hai ngàn. Định đợi tới khi nhìn thấy cậu sẽ nói cho cậu biết, ai ngờ chờ cả nửa ngày cẫn không thấy cậu đâu. Có điều, tôi nghĩ cậu cũng không phản đối đâu."

Đến lúc này, hắn đã thổi sạch đám lửa ghen trong lòng Tuyên Hoài Phong.

Tuyên Hoài Phong biết mình nghĩ sai cho Bạch Tuyết Lam, y hoàn toàn xấu hổ, cũng cảm thấy may mắn vì mình chưa đem việc này trở thành cái cớ để gây chiến, nếu không… nhất thời tức giận nói ra lại càng thêm xấu hổ. Gương mặt đỏ ửng, nghiêm mặt hỏi lại: "Vì sao tôi lại phản đối? Cũng đâu phải tiền của tôi, anh thích đưa cho người ta hai ngàn hay hai vạn thì cứ đưa."

Bạch Tuyết Lam nhân cơ hội này, lập tức đứng lên, đi tới sau lưng y, hai tay đặt lên vai y, nói: "Lần trước khi Ngọc Liễu Hoa tới, chẳng phải cậu nói tôi không được phép vung tiền lung tung hay sao? Tại sao hiện tại tôi tôn trọng ý kiến của cậu mà cậu lại nói mát, chọc tức tôi?"

Vừa nói vừa cúi đầu cọ cọ lên mặt Tuyên Hoài Phong.

Tuyên Hoài Phong đưa tay đẩy đẩy, đôi môi kia lập tức dừng trên mu bàn tay, nong nóng, ngứa ngáy.

Y cũng không thể rụt tay về. Nếu rụt tay về, Bạch Tuyết Lam sẽ hôn lên mặt, đành phải để tên sắc lang Bạch Tuyết Lam này hôn lên tay mình.

Tuyên Hoài Phong nhẫn nại một hồi, quyết định đem một chuyện khác trong lòng mình nói ra, nghiêm mặt: "Giống như chuyện giữa chúng ta, anh cũng mang ra nói loạn với người khác hay sao?"

Bạch Tuyết Lam lập tức nhận ra, cơn tức vừa được dẹp xuống của y bắt nguồn từ việc nghe lén từ bên ngoài.

Biết việc mình cấp tiền cho Bạch Vân Phi còn chưa tính, tại sao đến mấy câu tán gẫu của mình với Tôn sĩ quan cũng để y nghe thấy cơ chứ?

Hắn không khỏi âm thầm mắng bản thân quá sơ ý.

Da mặt Tuyên Hoài Phong rất mỏng, từ nay về sau không được phép sai lầm như vậy nữa.

Bạch Tuyết Lam vội vã nhận lỗi: "Chuyện này tuyệt đối là lỗi của tôi. Tôi thề với cậu, việc của chúng ta, từ nay về sau tôi sẽ không nói với người ngoài dù chỉ một chữ. Nếu nói dù chỉ một chữ thì thiên lôi đánh xuống, ngũ mã phân thây."

Hắn dựng thẳng hai đầu ngón tay.

Tuyên Hoài Phong bị hắn khiến cho dở khóc dở cười, quay đầu, chụp lấy hai ngón tay của hắn, nhăn mặt: "Anh theo đạo giáo của người nước ngoài đúng không? Không cần thề thốt mấy lời vô dụng như vậy. Anh đã đồng ý không nói với người khác rồi, vậy tôi sẽ xem kết quả sau này."

Bạch Tuyết Lam thấy y dễ dàng bỏ qua như vậy, quả thực có chút ngoài dự đoán.

Vô cùng vui vẻ, hắn ôm Tuyên Hoài Phong, lập tức hôn lên môi y, là một nụ hôn sâu.

Giữa ban ngày ban mặt, cửa lại đang mở toang, Tuyên Hoài Phong thật sự không chịu nổi, vừa hổn hển vừa đẩy hắn ra: "Đây là lúc nào chứ, anh muốn làm mấy chuyện này cũng phải nhìn ngày nghe chưa."

Bạch Tuyết Lam cười tà: "Được rồi. Tôi nhịn tới đêm, đến lúc đó cậu cũng không được phép phá hỏng chuyện tốt của tôi nha."

Sao Tuyên Hoài Phong có thể chấp nhận câu nói không có chút ý tốt này của hắn được, cố ý chuyển đề tài: "Hôm nay tôi muốn luyện súng, nhưng không biết tới đâu để lấy đạn?"

Bạch Tuyết Lam rốt cuộc vẫn dán tới, hôn chụt một cái lên má y như chim gõ kiến, mỉm cười nói: "Chỉ có mấy viên đạn thôi mà, cậu muốn nhiều hay ít thì chỉ cần mở miệng. Nhưng trước hết phải đi ăn cơm với tôi đã."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!