Hai người bước ra khỏi phòng, vừa vặn lại có một đám người khác tới bệnh viện.
Lần này, thế tới rào rạt, cũng chẳng phải người bình thường, thì ra tổng lý đem theo vài hộ binh tới đây.
Hiển nhiên, tâm trạng Bạch tổng lý cực kỳ xấu, người chung quanh đều cúi đầu chào hắn, hắn làm như không thấy, chỉ đi thẳng về phía Bạch Tuyết Lam, dừng lại, trầm giọng nói: "Cậu, đi vào cho tôi."
Không đợi Bạch Tuyết Lam trả lời, hắn nghiêm mặt bước vào trước.
Bạch Tuyết Lam đành phải theo vào.
Cửa phòng vừa đóng, Bạch tổng lý hỏi thẳng: "Tôi phái người tới gọi cậu, tại sao cậu không chịu đi? Bây giờ cậu hoàn toàn không để tôi vào tầm mắt nữa hả?"
Bạch Tuyết Lam thấy anh họ tự mình tới, biết rằng không có đường trốn khỏi cơn lôi đình này, chỉ đơn giản trả lời: "Dù sao cũng bị mắng, tôi cần gì phải tới đó?"
"Khốn kiếp." Bạch tổng lý gào thét với hắn: "Đã bảo cậu đừng gây chuyện, đừng gây chuyện nữa đấy, tai cậu dùng để làm gì hả? Biết rõ thời điểm hiện tại vô cùng nhạy cảm, lão tử tốn biết bao công sức mới duy trì được thế trận, còn cậu thì tốt rồi, chuyên chọn những tên không thể chọc vào! Tôi đã dặn cậu bao nhiêu lần rồi, con mẹ cậu, cậu làm chuyện thối um lên! Cậu nhìn xem mình đã làm chuyện hay ho gì ở Kinh Hoa Lâu chưa?
Cậu muốn biến nội thành này trở nên nát bấy, trở thành bãi chiến trường giống như Sơn Đông, mỗi ngày đều có thể phóng hỏa giết người thoải mái? Cậu đúng là đồ con rùa cứng đầu, tôi thật sự hận không thể tát cậu mấy cái, quất cậu vài roi! Bây giờ tôi lập tức cách chức cậu! Cút về Sơn Đông đi! Thấy mặt cậu là tức điên lên rồi!" Hắn luôn giữ lễ nghĩa truyền thống, lần này đúng là bị Bạch Tuyết Lam chọc cho phát điên rồi.
Bạch Tuyết Lam nghiêm mặt: "Anh muốn đánh thì đánh, dù sao tôi cũng chẳng đánh trả cái nào, có chửi cũng không cãi. Chẳng qua, nếu anh muốn cách chức tôi thì tôi mặc kệ."
Bạch tổng lý thở phì phì: "Cái gì? Cậu mặc kệ? Tôi mặc cậu có muốn hay không! Tôi nói cách chức là cách chức, lập tức có hiệu lực!"
Bạch Tuyết Lam nói: "Được rồi, anh thích cách chức thì làm đi. Chờ tôi trở về Sơn Đông, các bá bá hỏi vì sao anh cách chức tôi, tôi nói là vì tôi giết một tên bán thuốc phiện sống. Để rồi xem bọn họ sẽ tới hỏi tội anh ra sao, xử lý một tên buôn thuốc phiện sống hại nước hại dân sai lầm ở chỗ nào?"
"Đồ khốn!" Bạch tổng lý tức giận nhảy dựng lên, tát hắn một cái.
Bạch Tuyết Lam tuy nói không đánh lại nhưng chưa từng nói sẽ không tránh, hắn cúi đầu tránh đi, kêu lên: "Anh thật sự động thủ?"
Thấy đôi mắt Bạch tổng lý đỏ lên, hắn thay đổi sắc mặt, khuyên nhủ ông anh họ: "Được rồi được rồi, nhìn anh nóng nảy quá đấy. Tuy rằng tôi chọc vào vài việc nhưng tốt xấu gì cũng được coi là lập công, đúng chưa?"
Bạch tổng lý cả giận: "Chọc chút việc? Cậu hủy cả một cái Kinh Hoa Lâu to như vậy, đó cũng là việc nhỏ?"
Bạch Tuyết Lam nói: "Kinh Hoa Lâu đấy thì giá trị bao nhiêu? Liệu có quý giá hơn Bạch Tuyết Lam tôi không?"
Bạch tổng lý quát: "Cậu thì biết cái gì? Chọc vào cái sọt này xong, ai là người thu thập tàn cục? Tổng trưởng cục hải quan cư nhiên giết người ở nhà hàng, bắn nhau ầm ĩ trên phố xá, còn có luật pháp không? Chẳng phải cậu không biết báo chí bây giờ lợi hại như thế nào, uổng công cậu học hành, trong bụng cậu chứa cái chó gì chứ!"
Bạch Tuyết Lam cười nói: "Ngài nói cả nửa ngày, chẳng phải đang đau đầu xem thu xếp tàn cục như thế nào chứ gì. Tôi đã suy nghĩ ổn thỏa rồi, ngài an tâm."
Kể lại việc bắt Chu thính trưởng ký tên ở Kinh Hoa Lâu, lại nói: "Chu Hỏa chết, đám anh em của hắn khác gì cây đổ khỉ tan, ngẫu nhiên có một hai tên muốn báo thù cũng chẳng gây sóng lớn được. Lão Chu là một thằng sợ chết, hắn ký tên, không dám phản cung đâu. Lúc này, cục cảnh sát sẽ là người hành động chính, cục hải quan chúng tôi chỉ là nhân vật phụ. Cục cảnh sát càn quét thuốc phiện sống khắp phố xá, dẫn lính bắn nhau cũng là việc bình thường, hơn nữa cũng là vì nước vì dân.
Chỉ là muốn mượn mặt mũi của anh họ đôi chút, để chính phủ tặng một chiếc huân chương danh dự cho lão Chu, an ủi hắn, mọi việc chắc chắn sẽ qua. Nếu việc này nên mặt báo, tất cả đều ổn thỏa hết."
Bạch tổng lý nghe xong nhíu chặt hàng mày, quở trách: "Cậu cũng quá liều lĩnh."
Bạch Tuyết Lam nói: "Không nháo thì cũng đã loạn rồi, chẳng lẽ anh thật sự muốn đưa tôi ra pháp trường?"
Bạch tổng lý lườm hắn một cái, thở dài.
Thật ra mà nói, Bạch tổng lý lại đây là do quá giận, chỉ muốn mắng hắn một trận xả bớt khí trong bụng. Từ nhỏ tới giờ, tên Bạch Tuyết Lam này rất được lòng các bậc trưởng bối trong nhà, nếu thật sự đụng đến hắn thì khi về nhà cũng khó ăn nói.
Lát sau, Bạch tổng lý hỏi: "Nghe nói sĩ quan phụ tá của cậu trúng đạn, hiện tại thế nào?"
Lần này lại tới phiên Bạch Tuyết Lam thở dài.
Bạch tổng ký lại hỏi: "Thế nào? Trúng đạn nặng lắm hả?"
Bạch Tuyết Lam khoát tay: "Đừng nói nữa, tóm lại là khiến tôi khó chịu."
Bạch tổng lý tức giận nói: "Tên tiểu tử này, chọc cho người khác không thoải mái thì có người đứng ra dọn dẹp cho cậu. Đừng quên xử lý cục diện rối rắm cậu bày ra cho tốt vào, còn nữa, lần này ngoan ngoãn ở lại trong công quán một thời gian, ít gây phiền toái cho tôi đi. Còn bây giờ thì dựng thẳng lỗ tai lên, nghe cho kỹ, tôi nói cho cậu biết, tiếp tục gây họa nữa thì tôi mặc kệ cậu sống chết thế nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!