Bạch Vân Phi giỏi nhìn sắc mặt người khác, thấy thần sắc Bạch Tuyết Lam, biết trong lòng hắn đang sợ hãi nên không hỏi tình hình vết thương, chỉ nói: "Tôi nghe nói, thời gian chờ phẫu thuật chẳng khác gì tra tấn người ta, bên trong động dao, bên ngoài chờ đợi cũng thấy trong lòng như bị xẻ thành nhiều cánh hoa, kỳ thực, đại đa số đều là tự dọa bản thân. Chờ người bên trong phẫu thuật xong, được đưa ra thì chẳng khác nào đẩy mây thấy trời xanh.
Chỉ là, Tuyên phó quan bị thương như vậy, đến lúc đó phải điều dưỡng thế nào? Không biết bị thương do súng đạn có cần phải ăn kiêng không, chắc một bát súp không ảnh hưởng gì đâu nhỉ, chỉ sợ bên ngoài chẳng có chỗ nào bán nhân sâm hoang dã thực sự cả."
Bạch Tuyết Lam biết hắn sợ mình miên man suy nghĩ nên cố tình tìm chuyện khác để nói, chờ một lúc lâu mới cố cười: "Cậu ấy cần dưỡng thương, đừng nói là nhân sâm, ngay cả trăng trên trời thì tôi cũng có thể lấy được. Ngược lại là cậu đấy, sao hôm nay lại tới đây với Niên phu nhân?"
Bạch Vân Phi thành thật báo cáo: "Gần đây tôi có dạy Niên phu nhân xướng khúc, rất được cô ấy chiếu cố, cứ hai ngày lại tặng cho tôi một món lễ vật, vậy nên tới mới tới cửa cảm ơn. Lúc ở Niên trạch, Niên phu nhân nhận được điện thoại nói Tuyên phó quan đã xảy ra chuyện, được đưa tới bệnh viện Đức. Tôi và Tuyên phó quan cũng coi như bạn bè nên lập tức tới đây thăm."
Đang nói, bỗng nhiên có người từ đầu kia hành lang tiến tới, đi đến trước mặt Tuyên Đại Vân, nói: "Phu nhân, lão gia không có trong nha môn." Thì ra là tài xế của Niên trạch.
Tuyên Đại Vân hỏi: "Hai nơi thường tới thì sao? Có không?"
Tài xế nói: "Không ở đó."
Vú Trương đứng một bên nói: "Cậu không hỏi những người khác xem cậu ấy đi đâu sao? Ban ngày ban mặt, chắc cô gia có việc gì đó phải làm chứ?"
Tài xế nói: "Có hỏi, mỗi người đều nói không biết, bảo lão gia bận rộn, không thấy đâu."
Tuyên Đại Vân cũng đoán được đôi chút, nghe xong tài xế nói như vậy, trên mặt hiện lên một tầng sương, phảng phất một luồng hơi nén lại trong cổ họng, nhưng muốn mở miệng, lại liếc mắt nhìn cửa phòng phẫu thuật vẫn đóng chặt, hơi nén ấy lập tức tan đi, thở dài một tiếng: "Thôi, không cần tốn công quan tâm tới hắn, để hắn vui vẻ đi."
Vú Trương nói: "Ai ui, tiểu thư, này sao được? Tốt xấu gì thì tiểu thiếu gia cũng là tiểu cữu tử của hắn, xảy ra chuyện lớn như vậy thì hắn cũng phải tới thăm một chút chứ."
(Tiểu cữu tử: em vợ)
Tuyên Đại Vân nói: "Vú đừng lải nhải nữa, tôi đau đầu."
Lại nhắm mắt.
Mọi người tiếp tục yên lặng chờ ở hành lang, dường như cuộc giải phẫu này vĩnh viễn không hoàn thành, mặc kệ ra sao, cánh cửa trắng xóa kia không có chút động tĩnh.
Một lát sau, có người từ đầu kia hành lang tiến tới.
Lần này là Tôn phó quan, phía sau có hai người mặc chế phục đi theo.
Tới bệnh viện này, lại biết Tuyên Hoài Phong bị thương, Tôn phó quan cũng chẳng dám lớn tiếng nói chuyện, đến trước mặt Bạch Tuyết Lam, nhỏ giọng hỏi: "Tổng trưởng, Tuyên phó quan vẫn đang mổ sao?"
Bạch Tuyết Lam nặng nề gật đầu.
Tôn phó quan nói: "Tổng trưởng, việc bên Kinh Hoa Lâu, tổng lý…" Nói đến một nửa liền ngừng, trầm ngâm đứng sang một bên, tránh đường.
Hai người mặc chế phục phía sau là người của phủ tổng lý, tiến đến, kính lễ với Bạch Tuyết Lam: "Bạch tổng trưởng, tổng lý có chỉ thị muốn bàn bạc với ngài vài việc, mời ngài tới gặp."
Bạch Tuyết Lam nói: "Phiền hai vị về trước báo với tổng lý, chờ mọi việc ở đây xong xuôi tôi sẽ lập tức tới đó."
Hai người nhìn nhau, trong đó có một người lên tiếng: "Bạch tổng trưởng, như vậy… không tốt lắm? Tổng lý muốn gặp, ai dám không lập tức tới? Vẫn không thể để tổng lý đợi. Đây là chỉ thị của tổng lý, mong ngài đừng làm khó chúng tôi."
Bạch Tuyết Lam trầm mặt xuống, lạnh lùng nói: "Cho dù bây giờ đích thân Ngọc Hoàng đại đế đến thỉnh thì cũng không lay được lão tử."
Hai người này làm việc cho tổng lý nên thân phận cũng khá uy phong.
Thế nhưng, thân phận Bạch Tuyết Lam càng đặc biệt, bọn họ cũng không dám cứng rắn quá, huống hồ bọn họ cũng nghe được sự kiện ở Kinh Hoa Lâu ngày hôm nay, biết trước vị tổng trưởng này không phải người nhã nhặn, không dễ trêu chọc.
Nghĩ một lúc liền kính lễ, tự động trở về báo cáo với tổng lý.
Nơi này lại trở nên yên tĩnh.
Không biết qua bao lâu, bỗng nhiên, một chút tiếng động từ bên phòng phẫu thuật vang đến.
Tất cả mọi người như bị đánh mạnh lên sau gáy, roạt một cái liền nhìn chằm chằm lên cánh cửa trắng xóa, nhưng động tĩnh bên kia đã ngừng lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!