Chương 36: Part 1

Bạch Tuyết Lam sửng sốt, chiếc đũa đang gắp miếng thịt hươu rơi xuống đất.

Hắn chạy như bay ra khỏi căn phòng, cũng chẳng quản tiếng la hét của mấy tên côn đồ kia đã dừng lại hay chưa, xông xuống lầu như kẻ điên, lớn tiếng hỏi: "Tống Nhâm, xảy ra chuyện gì?"

Giọng nói của Tống Nhâm truyền lại: "Tổng trưởng! Ở đây!"

Mấy tên thuộc hạ cứng đầu của Chu Hỏa vẫn cố lui ở góc chết của đại sảnh tiếp tục nã đạn, mấy viên đạn xẹt qua bên người Bạch Tuyết Lam.

Bạch Tuyết Lam vọt tới cửa chính Kinh Hoa Lâu, hình ảnh khiến hắn muốn nứt mắt rơi vào tầm nhìn.

Một chiếc ô tô nhỏ đậu trước cửa, cửa xe vẫn mở, Tuyên Hoài Phong gục cách xe không xa, trên tay nắm khẩu Brown quen thuộc, trên quân trang nhiễm không ít máu.

Bạch Tuyết Lam gào thét: "Hoài Phong!"

Lao qua ôm Tuyên Hoài Phong vào lòng, liều mạng lắc lắc: "Hoài Phong! Hoài Phong!"

Tống Nhâm bên cạnh sốt ruột nói: "Tổng trưởng, không thể như vậy nữa, Tuyên phó quan trúng đạn rồi, mau đưa đến bệnh viện."

Lúc này Bạch Tuyết Lam mới hồi phục tinh thần, bế Tuyên Hoài Phong lên xe, đấm cửa xe một cái, ra lệnh: "Lái xe, mau lái xe! Chậm trễ là tôi lột da của ông!"

Tống Nhâm lo lắng có người thừa dịp hỗn loạn hại Bạch Tuyết Lam nên cũng nhanh chóng cầm súng leo lên xe.

Tài xế chở Tuyên Hoài Phong đến Kinh Hoa Lâu liền gặp cảnh đọ súng, vẫn sợ tới mức mất hồn mất vía, bị Bạch Tuyết Lam mắng một câu, tay chân luống cuống khởi động máy, răng va vào nhau hỏi: "Tổng trưởng, đến bệnh viện nào?"

Tuy tinh thần Bạch Tuyết Lam đang hỗn loạn nhưng vẫn rất tỉnh táo, không chút do dự: "Bị súng bắn thì tới bệnh viện Đức là tốt nhất. Ông mau đạp mạnh chân ga cho tôi."

Đạn găm vào bụng Tuyên Hoài Phong, máu tươi không ngừng trào ra dưới lớp quân trang, Bạch Tuyết Lam cởi áo khoác của y, chiếc sơ mi trắng bên trong đã đỏ tươi một mảnh, máu vẫn đang ào ào chảy ra ngoài.

Bạch Tuyết Lam cuống cuồng đến phát điên.

Tống Nhâm nói: "Tổng trưởng, cần phải cầm máu cho ngài ấy trước đã."

Bạch Tuyết Lam xé tay áo mình, đặt lên miệng vết thương của Tuyên Hoài Phong.

Tống Nhâm nhìn hành động của hắn vô cùng nhẹ nhàng, đành phải thấp giọng nói: "Tổng trưởng, ngài ấn mạnh một chút, phải chặn miệng vết thương."

Bạch Tuyết Lam gật đầu, gương mặt anh khí trở nên nhăn nhó, nhíu mày, cắn răng nhấn mạnh lên miệng vết thương.

(Anh khí: Khí khái hào hùng, anh hùng)

Tuyên Hoài Phong "uhm" một tiếng, đau đến tỉnh lại.

Bạch Tuyết Lam nhìn y mở mắt, miễn cưỡng ngăn chặn cảm giác run rẩy trong yết hầu, vô cùng dịu dàng hỏi: "Hoài Phong, em kiên nhẫn một chút, anh đưa em tới bệnh viện. Em cảm thấy thế nào?"

Tuyên Hoài Phong hốt hoảng di động ánh mắt, yếu ớt nói: "Không sao cả, chỉ đau chút thôi."

Bạch Tuyết Lam dỗ dành: "Không sợ, chờ tới bệnh viện Đức sẽ tiêm morphine cho em ngay, lập tức không đau nữa."

Tài xế nghe Bạch Tuyết Lam dọa xong, biết tới bệnh viện không kịp thì ngay cái mạng nhỏ của mình cũng chẳng được đảm bảo, vậy nên cứ lao thẳng trên đường cái, ngẫu nhiên đi sát mấy chiếc xe kéo, hoặc là mấy giỏ hoa quả nhỏ, ô tô lảo đảo khiến miệng vết thương trên người Tuyên Hoài Phong đau đớn, nhíu mày, nhẹ nhàng phát ra âm thanh đau đớn.

Bạch Tuyết Lam đau lòng muốn chết, mắng tài xế: "Lái cẩn thận một chút!"

Bàn tay vẫn ôm chặt báo bối trong lòng.

Tuyên Hoài Phong nằm trong lòng hắn, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Bạch Tuyết Lam, cười khổ, thấp giọng nói: "Em xin lỗi."

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Em xin lỗi anh cái gì?"

Tuyên Hoài Phong đáp: "Trước kia anh trúng đạn, nói đau, em lại cứ một mực nghi ngờ anh gạt em. Hiện tại xem như em tự mình cảm nhận được mùi vị này rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!