Cửa ghế lô lập tức mở ra.
Thật ra Chu Hỏa đã sớm ngồi ở khu ghế lô cách vách chờ đợi, nghe bọn họ trò truyện qua lớp tường gỗ ngăn cách, thấy Chu cục trưởng đánh ám hiệu nên đem hai tên người hầu vạm vỡ đi sang khu ghế lô bên này. Nhìn thấy Bạch Tuyết Lam, tỏ ra vô cùng bình tĩnh, tươi cười chắp tay: "Bạch tổng trưởng, cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau."
Xoay ngang mặt, hất cằm lên.
Gã đàn ông cao lớn phía sau đưa một hộp gỗ tiến lên, đặt lên mặt bàn chỗ Bạch Tuyết Lam, mở nắp hộp, im lặng lui lại phía sau Chu Hỏa.
Bạch Tuyết Lam nhìn vào trong hộp gỗ đàn, vươn tay lật lật.
Trên cùng là một tấm chi phiếu mỏng manh viết con số năm mươi vạn, xốc chi phiếu lên, phía dưới là nửa hộp trân châu, mỗi viên đều xấp xỉ ngón út, lấp lánh tựa tuyết trắng.
Một vật xanh biếc chiếm phân nửa chiếc hộp bị đám trân châu bao quanh, chỉ lộ ra một chiếc đầu ngựa được điêu khắc tinh xảo, là con tuấn mã bằng phỉ thúy lần trước mà Bạch Tuyết Lam không chịu nhận.
Bạch Tuyết Lam khẽ nhíu mày gạt đám trân châu ra, nâng mắt hỏi: "Chu đương gia, đại lễ mà ngài đưa… tôi không hiểu lắm."
Chu Hỏa cười: "Bạch tổng trưởng, lần trước chúng ta không biết nhau nên có chút hiểu lầm. Đây là lễ gặp mặt, mong Bạch tổng trưởng bớt nóng. Sau này là bạn bè, đương nhiên sẽ lui tới lâu dài."
Chu cục trưởng ngồi bên cạnh vỗ vai Bạch Tuyết Lam, cười nói: "Bạch lão đệ, tính tình lão Chu rất thẳng thắn, ra tay phóng khoáng, cậu chậm rãi tìm hiểu sẽ biết."
Bạch Tuyết Lam nói: "Nếu tôi nhận vật quý trọng thế này, không biết phải trả ơn thế nào đây?"
Chu cục trưởng buồn cười, nói: "Đã là bạn bè rồi, còn ơn nghĩa gì nữa? Chỉ cần hai người phá tan hiềm khích, không tiếp tục hiểu lầm lẫn nhau đã là chuyện rất đáng mừng rồi."
Chu Hỏa nói: "Đúng vậy."
Chu cục trưởng lại nói với Bạch Tuyết Lam: "Cậu là tổng trưởng cục hải quan, lão Chu là thương nhân đứng đắn, tuy rằng hắn mở quán thuốc phiện nhưng cũng là công dân tốt. Hai người nên hợp tác làm ăn, cống hiến vì nước nhà. Cậu thấy đúng không?"
Nói xong, chờ Bạch Tuyết Lam tỏ thái độ.
Chu Hỏa đưa lưng về phía cửa, phía sau là hai gã đàn ông cao lớn, ba ánh mắt đều chăm chú dõi theo nét mặt Bạch Tuyết Lam.
Bạch Tuyết Lam cũng rất có nhã hứng gạt gạt đám trân châu bên trong hộp, dường như đang cân nhắc cái gì, cách một hồi mới ngẩng đầu, đôi mắt quan sát Chu hỏa, thản nhiên nói: "Nếu đã muốn đánh tan hiềm khích, vậy đầu tiên không thể không nhắc đến những khúc mắc trước đó. Chu đương gia, hiềm khích giữa tôi với ngài chắc không chỉ việc đóng mấy quán thuốc phiện của ngài đâu nhỉ?
Đại khái, ngài đã làm không ít chuyện tốt cho tôi."
Chủ Hỏa không chút hoang mang: "Bạch tổng trưởng, tôi biết ngài muốn nói việc gì. Ba tên khốn kiếp bị bắt kia nói là do tôi sai khiến, đó là nói bậy! Tôi *** cả tổ tông nhà nó! Tuy nhiên, nói thật, nếu chúng ta sớm kết giao thì cậu đã không gặp mấy việc xui xẻo thế này."
Chu cục trưởng vội hỏi: "Ôi ôi, Chu lão đệ, nói chuyện phải chú ý chút, Bạch tổng trưởng là người lịch sự."
Chu Hỏa hừ một tiếng, giơ ngón cái lên, chỉ vào ngực mình, hùng hồn nói: "Trong thành phố này có ít nhất mấy trăm anh em theo tôi kiếm cơm, đều là anh hùng nhiệt tình kiếm cơm trên lưỡi đao. Ai dám đụng đến bạn bè tôi, hừ, trước tiên phải sờ lên cổ mình xem có rắn hơn đao hay không. Bạch tổng trưởng, chỉ cần chúng ta là bạn bè, sau này, đừng nói là an toàn của cậu, ngay cả an toàn của đám bộ viên chỗ cậu cũng vậy, cậu cứ an tâm."
Bạch Tuyết Lam không mặn không nhạt nói: "Ồ? Nói như vậy, nếu tôi không kết bạn với ngài, sau này tôi không thể an tâm cho an toàn của mình lẫn đám bộ viên?"
Chu Hỏa cười kiêu ngạo: "Cái này khó nói lắm."
Chu cục trưởng cố y nghiêm mặt nói: "Lão Chu, cậu đừng đem việc này ra nói đùa, Bạch lão đệ mới bị người ta đánh lén, không cảm thấy vui trước mấy câu trêu đùa này đâu. Cậu nha, kết bạn thì kết bạn, nói an toàn hay không an toàn làm gì?"
Bạch Tuyết Lam nói với Chu cục trưởng: "Lão ca, việc này không ngại, tôi cũng chẳng phải người nhát gan đến thế."
Quay đầu lại, nhìn Chu Hỏa, chậm rãi nói: "Chu đương gia, lại nói tiếp, tôi rất bội phục ngài."
Chu Hỏa hỏi: "Cậu bội phục tôi cái gì?"
Bạch Tuyết Lam đáp: "Nếu ngài đã biết ba tên kia khai nhận ngài là người xui khiến, tại sao còn dám đến đây gặp tôi?"
Chu Hỏa mỉm cười: "Ba tên phạm nhân kia vu cáo, cục cảnh sát đã sớm điều tra rành mạch, không phải đã giết lâu rồi hả? Tôi không đến nỗi vì mấy thằng ranh con nói hươu nói vượn mà trốn trong hang, không dám ra ngoài."
Giọng nói Bạch Tuyết Lam không cao không thấp thốt ra hai chữ: "Phải không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!