Tuyên Hoài Phong ngồi trên ô tô, đi được một đoạn xa nhà hàng Giang Nam rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
Chuyện vừa rồi ở nhà hàng, y nghĩ thế nào cũng thấy không bình thường.
Thật ra Tuyên Hoài Phong cũng có chút vui mừng khi bị bỏng, vì y có thể tìm cớ rời đi trước.
Tài xế ở ghế trước vừa điều khiển bánh lái vừa hỏi: "Tuyên phó quan, giờ chúng ta có trở về công quán luôn không?"
Tuyên Hoài Phong nhìn sắc trời, chắc hiện tại cũng đến giờ cơm trưa, chẳng biết Bạch Tuyết Lam đã ăn chưa, nói: "Đến hải quan tổng thự đi, tôi còn chút việc muốn làm."
Tài xế lập tức rẽ về phía hải quan tổng thự.
Đến cửa, Tuyên Hoài Phong xuống xe rồi đi thẳng lên lầu về phía văn phòng của tổng trưởng, gõ cửa, chờ một lúc lâu vẫn không thấy bên trong có tiếng trả lời.
Vừa lúc đó một bộ viên đi qua thấy vậy liền hỏi: "Tuyên phó quan, ngài tìm tổng trưởng hả?"
Tuyên Hoài Phong đáp: "Đúng vậy."
Bộ viên nói: "Tổng trưởng ra ngoài rồi, ngài không biết sao?"
Tuyên Hoài Phong hỏi: "Ngài ấy đi ăn cơm sao?"
Bộ viên nói: "Đại khái là thế. Hình như bên cục cảnh sát cho người đến mời, tổng trưởng mang theo vài hộ binh đi chung, lúc bọn họ xuống lầu, tôi còn nghe loáng thoáng "đồ ăn ở Kinh Hoa Lâu không tồi". Chắc bọn họ tới Kinh Hoa Lâu dùng bữa rồi."
Tuyên Hoài Phong nghe xong không khỏi suy nghĩ.
Lần trước Bạch Tuyết Lam bị mai phục trúng một đạn, bên cục cảnh sát xử lý không rành mạch, lại nghe đồn cảnh sát trưởng của cục cảnh sát có cấu kết với Chu đương gia của bang Hỏa Diễm, sao hôm nay bên cục cảnh sát bỗng nhiên mời Bạch Tuyết Lam dùng bữa?
Chắc chắn có điều kỳ quái.
Y âm thầm nóng ruột.
Tên này cũng quá phớt lời mình rồi. Tốt xấu gì thì mình cũng là sĩ quan phụ tá của hắn, chuyện như vậy lại không nói với mình một tiếng.
Nếu mình biết có việc này, bất luận thế nào cũng rời ngày hẹn với tam đệ lại.
Tuyên Hoài Phong xoay người xuống lầu, bước nhanh ra cổng chính, nói với tài xế: "Tài xế, tới Kinh Hoa Lâu, nhanh lên."
Bạch Tuyết Lam mang theo hai hộ binh lên khu ghế lô của Kinh Hoa Lâu, cục trưởng Chu đã gọi trước rượu và đồ ăn, thấy hắn tiến vào liền đứng lên tươi cười tiếp đón, chắp tay nói: "Bạch lão đệ, cậu đến nhanh thật. Đến đây, ngồi xuống trước đã."
Bạch Tuyết Lam cười với hắn, ngồi xuống bên cạnh.
Tống Nhâm cùng một hộ binh khác đi qua, đứng yên phía sau Bạch Tuyết Lam, nhìn qua có chút giống hai môn thần.
(Môn thần: thần hộ pháp, thần giữ cửa)
Bạch Tuyết Lam hỏi: "Chu lão ca, chẳng phải còn có người khác sao?"
Chu cục trưởng mỉm cười: "Không vội! Đã hẹn người ta rồi, chẳng qua vẫn chưa tới thôi. Nơi này mát mẻ, chúng ta vừa ăn vừa đợi vậy."
Chính hắn cũng ngồi xuống, gắp một hạt lạc đưa lên miệng, vừa ăn vừa nói: "Ai nha, Bạch lão đệ, nói thật, lần trước tôi rất bội phục cậu."
Bạch Tuyết Lam cười nói: "Bội phục tôi từng bị bắn một phát đạn sao?"
Chu cục trưởng: "Không không, ý tôi là cậu vì quốc gia mà ăn một viên đạn, đó chính là tấm gương vì nước vì dân. Tôi rất bội phục người như cậu."
Dựng thẳng ngón cái hướng về phía Bạch Tuyết Lam.
Buông tay, hắn lại thở dài một hơi: "Nhưng mà, thời buổi bây giờ ấy mà, người tốt sống không lâu, tai họa lại theo ngàn năm, đúng là khó khăn quá." Nói xong, lắc lắc đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!