Chương 33: Part 2

Trong lòng mắng thô tục, ngoài miệng lại phải chịu đựng, cố gắng khiến bản thân thốt ra giọng điệu bình thản, hỏi: "Cấp trên của cậu có phải vị hải quan họ Bạch?"

Tuyên Hoài Phong đáp: "Đúng vậy! Tổng trưởng của tôi họ Bạch!"

Triển Lộ Chiêu nói: "Tôi cũng nghe được vài chuyện về vị Bạch tổng trưởng này. Hình như hắn là người rất lợi hại, từng tới tây dương du học, nhưng lại không thân thiện lắm với đám thương nhân, cho dù là đối với thuộc hạ cũng không biết cách săn sóc."

Tuy rằng Tuyên Hoài Phong luôn đấu khẩu với Bạch Tuyết Lam, vạch ra đủ loại tật xấu của hắn, nhưng trước mặt người ngoài như Triển Lộ Chiêu, y tuyệt đối bảo vệ, ủng hộ hắn. Hiện tại, y lập tức nghiêm mặt nói: "Thực tế không phải vậy. Cái gọi là không thân thiện với đám thương nhân là vì hắn đang cố gắng cải cách vài phương thức quản lý của cục hải quan để chống tệ nạn, tổn hại tới lợi ích của một số thương nhân làm ăn không đàng hoàng, vì vậy mới có kẻ bịa đặt hãm hại.

Thật sự mà nói, hắn đang dùng tài năng cống hiến sức lực cho đất nước. Về phần cấp dưới, hắn luôn thông cảm, chiếu cố cho bọn họ."

Triển Lộ Chiêu hỏi: "Nói như vậy, hắn cũng vô cùng quan tâm, săn sóc cho cậu?"

Tuyên Hoài Phong đáp: "Đương nhiên."

Nói xong, bỗng nhiên nhớ tới hành động quan tâm chăm sóc của người nọ, vậy mà hắn lại chạy lên núi hái dâu ngọt cho mình, nếu nói ra, chỉ sợ vị Triển quân trưởng này cũng sẽ trợn mắt há miệng.

Đương nhiên, chuyện giữa hai người bọn họ, y tuyệt đối không nói với người ngoài.

Đó là ký ức giới hạn giữa hai người bọn họ mà thôi.

Tuyên Hoài Phong vừa nghĩ vậy, khóe môi lơ đãng nhếch lên thành nụ cười mỉm.

Nụ cười tươi tắn vô thức này đối với y mà nói thì chẳng có gì quan trọng.

Nhưng trong mắt kẻ có ý đồ như Triển Lộ Chiêu, điều này chẳng khác gì thừa nhận gian tình giữa y với Bạch Tuyết Lam. Trái tim như bị ai đó bóp nghẹn, ngay cả thân thể đang ngồi trên ghế cũng bất giác run lên.

Tuyên Hoài Phong thấy sắc mặt hắn khác thường, khó hiểu hỏi: "Ngài làm sao vậy?"

Triển Lộ Chiêu đáp: "Không có gì." Giọng nói cũng thô.

Tuyên Hoài Mân đoán được chuyện gì xảy ra, một nửa bỗng thấy mát lòng: "Cuối cùng anh cũng nhận ra "thánh nhân chỉ đến vậy" rồi chứ gì? Chẳng phải anh ta cũng quan hệ bừa bãi với gã đàn ông khác sao?"

Một nửa lại cảm thấy Triển Lộ Chiêu thật đáng thương, trái tim si ngốc kia lại bị người ta coi như bùn nhão.

Huống chi, lúc này không ra mặt hỗ trợ, để mọi việc hoàn toàn đổ vỡ, Triển Lộ Chiêu càng tức giận, bản thân hắn cũng chịu tội theo.

"Nhị ca." Tuyên Hoài Mân mở miệng gọi một tiếng, chờ Tuyên Hoài Phong quay sang nhìn mình, chậm rãi hỏi: "Hai phương án anh vừa nói rất thực tế. Nhưng mà, tại sao anh lại nói đó là tính toán ban đầu? Chẳng lẽ hiện tại anh có cách khác?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Không thể nói là phương án khác, chỉ có thể nói là ý tưởng mới."

Truyên Hoài Mân hỏi: "Ý tưởng gì mới?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Cô bé kia đã gặp quá nhiều việc bi thảm rồi, trong khả năng của mình, anh chỉ có thể giúp đỡ như một người bạn, hoặc giúp cô bé kiếm một công việc, hoặc giúp cô bé tìm nơi ở khác. Thế nhưng, vết thương lòng phải làm sao mới ổn? Nói đến cùng, nếu cô bé tìm được một người đàn ông có khả năng đối xử tốt với mình, trách nhiệm cao, đấy mới là tốt nhất."

Tuyên Hoài Mân hỏi: "Anh nói rất đúng. Nhưng là phải đi đâu mới tìm được người đàn ông tốt như vậy?"

Tuyên Hoài Phong mỉm cười: "Làm sao anh biết được? Có điều, cô bé đã may mắn thoát khỏi bàn tay quỷ dữ, có lẽ ông trời sẽ phù hộ cho cô bé tìm được một nửa may mắn của mình. Trong mấy vở hí kịch Trung Quốc chúng ta cũng không ít phụ nữ được người khác cứu giúp, sau đó lấy thân báo đáp. Huống chi, cô bé thật sự rất đẹp, tính tình dịu ngoan, đúng không?"

Khi hỏi, y quay đầu xem Triển Lộ Chiêu biểu hiện thế nào.

Triển Lộ Chiêu hoàn toàn sửng sốt.

Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng Tuyên Hoài Phong sẽ thình lình nói tới vấn đề này. Giống như bị ai đó đập lên đầu một gậy, đau đớn khó chịu, chỉ là không muốn để Tuyên Hoài Phong nhận ra, hắn đành đau khổ chịu đựng, khóe môi run rẩy.

Tuyên Hoài Mân cũng sửng sốt, không đợi Triển Lộ Chiêu mở miệng, đầu tiên phì cười một tiếng, sau lại trêu ghẹo: "Còn có việc như vậy nữa. Nhị Ca, lần này quân trưởng của em giúp anh một việc, có phải anh cũng nên lấy thân báo đáp không?"

Lời này khiến tình thế xoay chuyển nhanh chóng, gãi đúng chỗ ngứa của Triển Lộ Chiêu, nói những lời hắn muốn nói nhưng ngại mất hình tượng nên không thể thốt ra, cứu hắn khỏi tình cảnh khó khăn.

Triển Lộ Chiêu vừa lòng, cơ hồ muốn vỗ đầu Tuyên Hoài Mân nói một câu "tốt lắm!".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!