Tuyên Hoài Phong xử lý xong công việc của mình, tới tạm biệt Bạch Tuyết Lam, sau đó rời khỏi hải quan tổng thự.
Bởi vì hôm nay Bạch Tuyết Lam cần dùng Tống Nhâm nên sai vài hộ binh khác theo Tuyên Hoài Phong. Đối với Tuyên Hoài Phong mà nói thì chẳng có gì khác nhau, giờ cơm trưa, đoàn người ngồi an vị trên hai chiếc ô tô chạy tới nhà hàng Giang Nam trên đường Tân Nam.
Nhà hàng Giang Nam này mới khai trương, rèm cửa, bàn ghế đều được bố trí theo phong cách mới, vô cùng nhẹ nhàng, thoáng đãng, thoải mái.
Ô tô Tuyên Hoài Phong vừa dừng lại đã thấy một người đàn ông mặc quân trang chạy tới, kính cẩn hỏi: "Xin hỏi, ngài là công tử Tuyên Hoài Phong phải không ạ?"
Hai từ "công tử" này dùng thật đặc sắc, Tuyên Hoài Phong nghe xong không khỏi cảm thấy thú vị, gật đầu nói, "Tôi là Tuyên Hoài Phong, nhưng chẳng phải công tử gì cả."
Vị sĩ quan này vốn là quân nhân thô kệch nên cũng chẳng hiểu mấy từ ngữ nhã nhặn kia, cười nịnh, nói: "Quân trưởng muốn bọn tôi xưng hô như vậy nên tôi đành phải kêu vậy thôi. Nếu đúng là ngài, vậy mời ngài theo tôi."
Tuyên Hoài Phong đoán là Tuyên Hoài Mân, nghe hắn luôn miệng gọi quân trưởng cũng cảm thấy kinh ngạc, suy nghĩ, "Chẳng lẽ thủ trưởng của tam đệ cũng tới?"
Y bước theo sĩ quan dẫn đường kia vào trong, vài hộ binh cũng theo sát phía sau.
Đi qua lầu một của nhà hàng, không ngờ tất cả đều trống trơn, Tuyên Hoài Phong vô cùng hiếu kỳ, hỏi: "Nhà hàng Giang Nam này đâu có tồi, tại sao lại chẳng có bóng người khác nào vậy?"
Sĩ quan kia quay đầu nhìn y, trả lời: "Hôm nay quân trưởng nhà chúng tôi bao toàn bộ nơi này."
Tuyên Hoài Phong hỏi: "Tại sao?"
Sĩ quan kia chỉ nói một câu: "Quân trưởng nhà chúng tôi ghét ồn ào." Rồi chẳng lên tiếng nữa, thủ thế mời Tuyên Hoài Phong lên lầu.
Tuyên Hoài Phong lên lầu, cùng sĩ quan kia đi đến cửa một khu ghế lô.
Sĩ quan giúp y mở cửa, lớn tiếng nói với bên trong: "Báo cáo quân trưởng! Công tử Tuyên Hoài Phong đã đến!"
Lời còn chưa dứt đã nghe một người đàn ông bên trong trầm giọng quát: "La hét ầm ĩ cái gì? Đã bảo cậu nói truyện nhã nhặn cơ mà, không có tai à?"
Tuyên Hoài Phong hiếu kỳ nghiêng mặt nhìn qua cánh cửa, Tuyên Hoài Mân chạy tới trước cửa, hì hì cười nói: "Cuối cùng cũng tới, em còn sợ nhị ca thất hẹn chứ." Nắm chặt tay Tuyên Hoài Phong, kéo vào phía trong.
Đến bên trong, Triển Lộ Chiêu vốn ngồi bên cạnh bàn ăn đã đứng lên chờ, nhìn thấy Tuyên Hoài Phong liền mỉm cười.
Tuyên Hoài Mân thấy Tuyên Hoài Phong quan sát Triển Lộ Chiêu mấy lượt nên khẽ huých lên người y: "Vị này là Triển quân trưởng, là cấp trên của em, chẳng phải lần trước nhị ca đã gặp rồi sao? Hơn nữa, hắn từng là thuộc hạ của ba ba. Lần này, việc của Tiểu Phi Yến đều do quân trưởng hỗ trợ."
Tuyên Hoài Phong cũng nhận ra Triển Lộ Chiêu.
Có điều, lần trước ở Kinh Hoa Lâu, Triển Lộ Chiêu mặc một bộ quân phục, hôm nay đổi lại một bộ áo dài màu lam, gương mặt mang theo nụ cười, như vậy càng khiến khí chất trở nên khác lạ, khiến Tuyên Hoài Phong bất giác nhìn lâu hơn đôi chút.
Triển Lộ Chiêu rời giường từ sáng sớm để tìm quần áo thích hợp, cố ý cạo mặt sạch sẽ, lại còn để ý đầu tóc, mong rằng sẽ giữ lại ấn tượng tốt với Tuyên Hoài Phong. Thấy Tuyên Hoài Phong nhìn chăm chú, trong lòng đã vô cùng kiêu ngạo, tươi cười, bàn tay vung lên: "Cùng ngồi xuống nói chuyện, Tuyên công tử, mời ngồi."
Tuyên Hoài Phong ngồi xuống, Tuyên Hoài Mân an vị trên chiếc ghế bên cạnh y.
Bọn họ, một quân trưởng, một sĩ quan phụ tá, vừa vặn một trái một phải kẹp y ở giữa.
Tuyên Hoài Phong nói với Triển Lộ Chiêu: "Triển quân trưởng, cách xưng hô này thực sự khiến tôi rất ngại, ngài gọi tôi là Tuyên phó quan hoặc Tuyên tiên sinh, Tuyên Hoài Phong cũng không vấn đề."
Triển Lộ Chiêu đắn đo đôi chút, cười nói: "Cậu không phải sĩ quan phụ tá của tôi, tôi gọi cậu là Tuyên phó quan sẽ khiến người khác hiểu lầm, hơn nữa càng không biết là đang gọi cậu hay Tuyên Hoài Mân. Tôi muốn gọi cậu là Tuyên tiên sinh, chỉ sợ người khác tưởng cậu là thầy giáo dạy học, gọi cả họ lẫn tên lại càng không lễ phép. Mặc dù tôi là một tên thô lỗ, nhưng không thích làm như vậy.
Nếu đã thế, không bằng tôi gọi cậu là Hoài Phong, cậu thấy thế nào?"
Đương nhiên, từ trước tới nay hắn chưa từng ăn nói nhã nhặn như vậy.
Độc nhất, mỗi khi Tuyên Hoài Phong lộ diện giống như có thể gột rửa vạn vật, thậm chí, đến đôi đũa chiếc bát đều thêm vài phần cao nhã thanh lệ, tất cả những thứ đó gộp lại khiến không khí trang trọng hơn nhiều.
Tuyên Hoài Phong không phải người ưa thân thiện với kẻ khác, hơn nữa, Triển Lộ Chiêu cũng coi như người lạ vừa gặp mặt, từ trước tới nay chưa từng thân quen, vừa gặp đã xưng hô như vậy thật sự rất đột ngột, làm y khó thích ứng.
Tuy nhiên, nhớ đến việc Tiểu Phi Yến mà Tuyên Hoài Mân vừa nhắc tới, Triển Lộ Chiêu đã bỏ công sức ra, y cũng không tiện khiến cho hắn khó xử.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!