Ngày hôm nay, thật ra người thức dậy sớm nhất là Triển Lộ Chiêu.
Trời vừa tờ mờ sáng, hắn cũng sảng khoái thức dậy. Vừa dậy đã đẩy mạnh lên người Tuyên Hoài Mân mấy lượt.
Tuyên Hoài Mân trở mình, dụi dụi đôi mắt, mơ màng hỏi: "Làm sao vậy?"
Triển Lộ Chiêu nói: "Chẳng phải hôm nay có hẹn với cậu ấy sao? Làm thế nào mà cậu còn ngủ như heo thế?"
Tuyên Hoài Mân nói: "Quân trưởng đại nhân, chúng tôi hẹn nhau ăn trưa chứ không phải ăn sáng. Bây giờ mấy giờ rồi?"
Triển Lộ Chiêu đáp: "Dù sao cũng cần phải chuẩn bị."
Tuyên Hoài Mân hỏi: "Chuẩn bị cái gì?"
Triển Lộ Chiêu vừa định trả lời, bỗng nhiên quan sát Tuyên Hoài Mân đang cuộn tròn trên giường, nhíu mày: "Này, đang làm gì thế? Lão tử cũng đã dậy rồi, cậu còn làm trò chết tiệt gì đây? Đứng lên!"
Đá mạnh lên chân giường một cái, tiếng động lớn vang lên.
Tuyên Hoài Mân có buồn ngủ hơn nữa cũng chẳng ngủ được, đành phải mơ màng mò dậy, ngồi bên giường, đôi chân trần trắng như tuyết lộ ra, vuốt tay nói: "Tôi dậy rồi đây, bây giờ thì sao?"
Triển Lộ Chiêu lập tức hỏi: "Cậu thấy hôm nay tôi mặc thế nào mới ổn?"
Tuyên Hoài Mân mở miệng thật lớn, cơ hồ muốn cười một tiếng, nhưng thấy Triển Lộ Chiêu nghiêm túc nên chẳng dám cười thật.
Chỉ một khoảnh khắc như vậy, bỗng nhiên trong lòng sinh ra cảm giác khác lạ, giống như chìm dần xuống vũng lầy, sâu đến nỗi khiến không khí nghẹn lại trước ngực.
Có điều, việc này ngược lại còn khiến hắn tỉnh táo hẳn.
Triển Lộ Chiêu thấy hắn mím môi không lên tiếng, nói: "Bình thường cậu nói nhiều là thế, tại sao đến lúc hỏi cậu thì cậu lại biến thành cầm điếc rồi? Nói mau."
Tuyên Hoài Mân âm thầm cười lạnh lại chẳng dám lộ ra mặt, chỉ ngượng ngùng đáp: "Bình thường anh là người có chủ kiến, làm thế nào mà hôm nay đến việc mặc quần áo gì cũng không quyết định được?"
Triển Lộ Chiêu nói: "Không phải tôi không có quyết định, chẳng qua chỉ hỏi ý kiến cậu một chút. Trước kia cậu đã ở với nhị ca cậu lâu như vậy, chắc cũng phải biết sở thích của cậu ấy. Mặc quân trang thích hợp hay áo dài thích hợp hơn? Đúng rồi, cậu ấy du học nước ngoài về, biết đâu chừng lại thích tây trang. Chết tiệt, ở đây tôi lại chẳng có bộ tây trang nào tử tế cả."
Hắn bỗng nhiên nóng giận, lại đá mạnh lên chân giường một cái, quát tháo Tuyên Hoài Mân: "Cậu đã không nói được một lời, bây giờ còn giở cái mặt quỷ đấy ra cho ai xem!"
Lúc này Tuyên Hoài Mân mới đề nghị: "Anh mặc áo dài đi."
Triển Lộ Chiêu hỏi: "Tại sao?"
Tuyên Hoài Mân nói: "Lúc anh còn là hộ binh của ba ba, anh ấy đã nhìn thấy anh mặc quân trang rồi, vậy mà anh ấy cũng chẳng có ấn tượng gì với anh cả. Mặc tây trang, trong bụng anh lại chẳng có chút kiến thức tây dương nào, có mặc long bào cũng chẳng giống thái tử, ngược lại càng không được tự nhiên. Vẫn nên mặc áo dài đi, kiểu cách cũ của người Trung Quốc chúng ta vừa thuận mắt vừa thoải mái, huống hồ…"
Bỗng nhiên ngậm miệng, không nói nốt nửa câu sau.
Triển Lộ Chiêu truy vấn: "Huống hồ cái gì?"
Tuyên Hoài Mân nói: "Tôi mà nói sẽ bị ăn mắng. Tôi không nói."
Triển Lộ Chiêu dỗ: "Mau nói đi, tôi không mắng cậu."
Lúc này Tuyên Hoài Mân mới chậm rãi nói: "Huống hồ, tôi thích nhìn anh mặc áo dài."
Triển Lộ Chiêu hừ một tiếng: "Tôi mặc thế nào thì cậu không thích? Tôi không mặc cậu càng thích ấy chứ."
Vươn tay, véo lên gương mặt mềm mịn của hắn một lúc, xoay người mở tủ quần áo ra, đưa lưng về phía Tuyên Hoài Mân hỏi: "Này, nhị ca của cậu thích người ta mặc màu gì? Chất liệu ra sao? Đừng có ngồi ngây ra đấy, lại đây giúp tôi chọn."
Tuyên Hoài Mân bực bội trong bụng lại chẳng biết làm sao với cái tính ngang ngược của Triển Lộ Chiêu, chỉ có thể xuống giường bước tới đó, nhìn một lúc lâu, cuối cùng chỉ vào một bộ màu lam: "Chọn cái này đi."
Triển Lộ Chiêu hỏi: "Tại sao lại chọn cái này?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!