Chương 30: Part 1

Hai người náo loạn hơn nửa ngày, đến cả bữa trưa cũng không ăn.

Tuyên Hoài Phong ngủ ngon trong lòng Bạch Tuyết Lam, tỉnh lại mới thấy dạ dày trống rỗng đến khó chịu. Mặc dù thắt lưng, eo và chân đều chẳng còn chút sức lực nhưng vẫn miễn cưỡng rời khỏi người Bạch Tuyết Lam, vừa mặc quần áo vừa gọi Bạch Tuyết Lam dậy, kêu hắn mặc quần áo vào.

Bạch Tuyết Lam nằm nghênh ngang trên sô pha, mở to mắt, mỉm cười nhìn bóng lưng Tuyên Hoài Phong đang mải cài cúc áo, bóng dáng cao gầy tuấn tú, nói: "Em cũng biết đói à? Cũng nên cho em biết cảm giác đói ra sao, sau này đừng hơi tí là bắt anh nhịn đói vài ngày liền."

Tuyên Hoài Phong mặc xong chiếc áo mới sạch sẽ, đang cầm chiếc áo vét kia lên xem xét, nghe vậy lập tức xoay người, ném bộ vét lên đầu Bạch Tuyết Lam, bất mãn nói: "Anh bị bỏ đói vài ngày lúc nào? Chiều qua, lúc ở trên xe anh ăn cái gì?"

Thấy Bạch Tuyết Lam cười tỏ vẻ hài lòng, vui sướng nhìn mình, y biết bản thân mới lỡ lời.

Nói vậy, chẳng phải bản thân đã cam tâm trở thành thức ăn cho tên sói kiêu ngạo này? Thật quá buồn cười.

Vừa có chút xấu hổ, lại cảm thấy buồn cười, khóe miệng nhịn không được liền câu lên một chút, cũng chẳng thể tiếp tục đen mặt, y lắc đầu bất đắc dĩ, nói: "Chắc chắn kiếp trước em đã làm điều gì đó cực kỳ có lỗi với trời nên kiếp này mới gặp phải tên thiên sát tinh như anh."

Bạch Tuyết Lam đứng lên khỏi sô pha, vỗ tay nói: "Cuối  cùng em cũng cười rồi. Thế này mới đúng, chúng ta vất vả lắm mới được vui vẻ, cần gì đang yên lành lại tức giận?"

Kỳ thật, trên lưng dưới thân Tuyên Hoài Phong không chỗ nào không đau nhức, nhớ tới việc khi nãy hắn chẳng chịu nói lời phải trái, cậy thể lực kinh người mà tùy tiện bắt nạt người khác, đó chính là lý do khiến người ta tức giận.

Dẫu vậy, Bạch Tuyết Lam rất có tài ăn nói, muốn đấu võ mồm với hắn chỉ tổ bị hắn đùa giỡn thêm một lượt.

Huống hồ, làm cũng đã làm, sau đó có tiếp tục giận thì ích gì.

Bản thân y cũng chẳng thừa hơi đến thế.

Tuyên Hoài Phong chẳng buồn càn quấy chung với hắn, chỉ hỏi: "Em thật sự rất đói, anh có đói không? Nếu anh không đói, em gọi người hầu bưng cơm đến phòng em vậy."

Bạch Tuyết Lam nói: "Em ăn cơm sao có thể để mặc anh chứ?"

Hắn đứng lên, cách cửa sổ, sai người hầu chuẩn bị đồ ăn, tiếp theo lại đi thay một bộ quần áo sạch sẽ.

Chỉ chốc lát sau, đồ ăn được đưa tới phòng Bạch Tuyết Lam.

Lại nói tiếp, Bạch Tuyết Lam thực sự có bản năng động vật, lúc đói bụng sẽ rất háu ăn. Khi nãy mới ăn một bữa no nê nên hiện tại cũng ngoan ngoãn hơn, thấy dáng đi của Tuyên Hoài Phong có chút không ổn, hắn vội vàng đặt hai chiếc đệm lên ghế.

Hai người ngồi đối diện, cuối cùng cũng an ổn dùng xong một bữa.

Ăn xong rồi, Bạch Tuyết Lam hỏi: "Chắc em vẫn mệt đúng không, nếu ăn no rồi, đợi lát nữa lên giường anh ngủ một lúc đi."

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Tại sao lại ngủ trên giường của anh?"

Bạch Tuyết Lam cười cười: "Em không biết ngủ trong phòng anh đặc biệt yên giấc à?"

Tuyên Hoài Phong biết hắn cố ý trêu chọc khiến mình đỏ mặt, cũng may là y đang vui vẻ nên chỉ trừng mắt cảnh cáo hắn một cái.

Đang muốn nói gì đó, bỗng nhiên quản gia từ ngoài bước vào báo cáo: "Tuyên phó quan, ngài có điện thoại."

Không đợi Tuyên Hoài Phong lên tiếng, Bạch Tuyết Lam hỏi trước: "Ai gọi tới? Tìm Tuyên phó quan có chuyện gì?"

Quản gia đáp: "Là một người đàn ông, tự xưng là tam đệ của Tuyên phó quan."

Tuyên Hoài Phong vừa nghe đã đoán tám phần có liên quan tới việc của Tiểu Phi Yến, không thể ngờ lúc gặp mặt, Tuyên Hoài Mân tỏ ra lạnh lùng với y, vậy mà lúc trở về lại làm việc vô cùng nhanh chóng.

Việc của Tiểu Phi Yến có liên quan tới Lê Hoa, y sợ Bạch Tuyết Lam hỏi cặn kẽ sẽ  rắc rối, vạn nhất lại hỏi đến Lê Hoa, sau đó lại ăn dấm chua lần nữa, vậy nên y vội vàng nói với quản gia: "Đúng rồi, tôi đang chờ điện thoại của cậu ấy, hẹn cậu ấy tới thăm chị tôi. Để tôi tới nhận điện."

Y vừa đứng lên, Bạch Tuyết Lam cũng đứng lên theo.

Tuyên Hoài Phong đang lo hắn sẽ đi chung, quay đầu liếc hắn một cái, lạnh lùng nói: "Chẳng lẽ em tiếp điện thoại của em trai mà anh cũng muốn đứng bên cạnh giám thị?"

Bạch Tuyết Lam nghĩ một chút cũng thấy mình quản lý quá nghiêm. Nếu đến việc anh chị em ruột tiếp xúc cũng không được tự do, nhất định Tuyên Hoài Phong sẽ vô cùng khó chịu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!