Vì Tôn sĩ quan phải ra ngoài nên Bạch Tuyết Lam dặn dò hắn thêm vài chuyện, Tôn sĩ quan đồng ý rồi lập tức rời đi. Bạch Tuyết Lam cầm mấy tập văn kiện phải đích thân ký tên, xem qua một lượt mới hạ bút.
Dừng bút nghỉ ngơi, nhớ nới việc Tuyên Hoài Phong đã đi dạo cả nửa ngày trời, hắn lập tức tới hậu viện tìm kiếm. Không ngờ, tìm hết một vòng vẫn không thấy bóng dáng Tuyên Hoài Phong đâu. Trên đường đi hắn cũng hỏi vài người, có người nói không thấy, có người nói lúc sớm có thấy một lần, sau đó lại không biết y đã đi đâu.
Đến phòng Tuyên Hoài Phong cũng không thấy bóng dáng.
Bạch Tuyết Lam nghe nói hôm nay Tuyên Hoài Phong muốn luyện súng, nếu luyện súng thì phải tìm mình lấy đạn mới đúng, bằng không cũng chỉ có mấy tên vệ binh kia mới có đạn. Vì vậy, hắn lập tức đi về hướng đông, Tống Nhâm – đội trưởng tân nhiệm của đội vệ binh lập nhanh chóng chạy lại.
Tống Nhâm nói: "Tổng trưởng, tôi còn chưa nói được với Tuyên sĩ quan dù chỉ một chữ."
Quản gia cũng tới báo cáo: "Nhà ăn, thư phòng nhỏ, mấy phòng bên cạnh cũng đã tìm qua một lượt, đều không thấy bóng dáng Tuyên sĩ quan. Tôi cũng hỏi qua mấy người gác cổng, bọn họ đều nói không thấy Tuyên sĩ quan ra ngoài."
Thấy Bạch Tuyết Lam vẻ mặt bình tĩnh, quản gia thử an ủi: "Tổng trưởng, ngài yên tâm, một người lớn như vậy, không thể nào vô duyên vô cớ biến mất trong dinh thự được. Tôi nghĩ Tuyên sĩ quan thích thanh tĩnh nên tránh ở nơi chúng ta không ngờ được để nghỉ ngơi. Chờ một lát tới giờ ăn cơm sẽ thấy ngài ấy. Con người không thể không ăn cơm, đúng không?"
Về mặt lý trí, chẳng lẽ Bạch Tuyết Lam lại không nghĩ được như thế.
Nhưng về mặt tình cảm, hắn thực sự rất lo lắng.
Nhất thời không biết Tuyên Hoài Phong ở đâu liền vô cùng hoảng hốt, khó chịu, nghĩ ngợi cũng nhiều. Thứ nhất là bản thân đã đắc tội quá nhiều người, mặc dù ở trong dinh thự cũng khó tránh có gian tế do kẻ thù trà trộn vào, nhất định đã biết Tuyên Hoài Phong là tâm can của hắn. Nếu bọn chúng mà đụng tới Tuyên Hoài Phong thì còn kinh khủng hơn việc đâm thẳng một nhát nữa lên người mình.
Thứ hai, Tuyên Hoài Phong rất ương ngạnh, nhưng thực ra y rất mềm lòng, trước kia gắn bó với Lâm Kỳ Tuấn như vậy, hiện tại lại theo mình, chắc chắc trong lòng có nhiều khúc mắc, tất nhiên cũng có chút áy náy với Lâm Kỳ Tuấn. Nếu Lâm Kỳ Tuấn biết được chuyện đó, bày ra khổ nhục kế, hoặc là trưng bộ mặt đáng thương ra…chỉ sợ Tuyên Hoài Phong lại tiếp tục dao động.
Mặc kệ như thế nào, ở dinh thự có nhiều vệ binh và người hầu như vậy, Hoài Phong không thể rời khỏi dinh thự một cách bí ẩn được.
Nếu vẫn còn ở trong dinh thự, tại sao không thấy người đâu?
Còn có một khả năng nữa, chính là Hoài Phong có ý muốn đùa giỡn nên cố tình ẩn nấp ở nơi nào đó.
Nhưng là, vì sao y lại đột nhiên có hứng muốn đùa giỡn?
Bạch Tuyết Lam khép hờ mắt, ngồi trên ghế sô pha, cẩn thận nhớ tới từng chi tiết từ sáng tới giờ, làm thế nào cũng không nhớ ra mình lại làm gì khiến Tuyên Hoài Phong bất mãn. Quả thực tối hôm qua có chút kịch liệt, có lẽ khiến y không được thoải mái, nhưng nếu muốn phát hỏa thì nên phát luôn lúc chạm mặt buổi sáng chứ? Tại sao lại chờ cho tới lúc này mới nháo loạn lên thành chuyện mất tích?
Những người khác cũng nóng lòng, hơn phân nửa đã chạy khắp dinh thự để tìm kiếm.
Nhưng Bạch Tuyết Lam lại không như vậy.
Hắn là người giỏi về việc phân tích và tìm cách giải quyết, giống như thợ săn, nếu muốn bắt được con báo hoang mà mình đã nhắm đến từ lâu, gấp gáp sẽ không được gì, trước tiên phải xem địa hình, tiếp tục phân tích thói quen của con báo đó, thậm chí là con đường nó thường đi, địa điểm săn mồi yêu thích, đến khi thu thập đủ những thứ đó mới đặt được một chiếc bẫy bách phát bách trúng.
Bạch Tuyết Lam vẫn cứ ngồi yên trên ghế của mình, đem sự tình hôm nay, từ khi tách khỏi Tuyên Hoài Phong lúc sáng đến thời điểm hiện tại, mỗi một giây mỗi một phút đều lướt qua trong đầu một lần.
Hắn lập tức giật mình.
Nhanh chóng kêu quản gia trở về, hỏi hắn: "Lúc ông tới phòng thu chi lấy tiền, trên đường đi có gặp Tuyên sĩ quan không?"
Quản gia đáp: "Không có."
Bạch Tuyết Lam nói: "Nếu không là do tiên sinh ở phòng thu chi không kín miệng, nói chuyện này với ai đó nên mới truyền tới tai của cậu ấy. Hoặc là mấy tên gác cổng thấy Tôn sĩ quan đi xe tới nhà của Bạch Vân Phi nên nói linh tinh."
Quản gia suy nghĩ một lúc, cười nói: "Đám gác cổng thì không chắc lắm, nhưng hai vị tiên sinh ở phòng thu chi không phải là người thích nói lung tung. Hơn nữa, Tuyên sĩ quan rất ít khi tới phòng thu chi. Tổng trưởng, theo ý kiến của tôi thì không hẳn việc này đã liên quan tới chuyện của Bạch lão bản, chắc Tuyên sĩ quan đang ở nơi nào đó ngắm hoa thì sao.
Dinh thự rất lớn, khó tránh khỏi việc ngài ấy tìm được một quyển sách cũ, ngồi đọc say mê."
Bạch Tuyết Lam âm thầm cười khổ, than thở: "Ông nghĩ như vậy cũng tốt, chỉ là ông không hiểu cậu ấy mà thôi. Thật sự là muốn mạng của tôi mà."
Bằng không, chính là do Tuyên Hoài Phong đứng bên bức tường ngăn mà nghe được.
Cũng không cần chứng cứ nào khác.
Dù sao, hiện tại hắn đã âm thầm chắc chắn Tuyên Hoài Phong biết chuyện cấp thêm tiền cho Bạch Vân Phi, vì vậy mới tức giận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!