Tuyên Hoài Phong bị kéo từ buổi nhạc hội về tới Bạch công quán.
Vừa vào cửa, Bạch Tuyết Lam vội vã gọi người đem mấy quả dâu đã được rửa sạch sẽ lại đây.
Tuyên Hoài Phong cười nói: "Gấp làm gì? Em đâu có đói bụng hay khát nước."
Bạch Tuyết Lam nói: "Đây là tự tay anh hái, em không quan tâm sao?"
Tính tình bá vương của hắn vì câu này lại toát ra vài phần.
Tuyên Hoài Phong vừa mới làm lành cùng hắn, không muốn lại nháo lần nữa, mỉm cười, cũng chẳng lên tiếng.
Chỉ chốc lát sau đã thấy người hầu bưng dâu lại đây.
Bạch Tuyết Lam nói: "Em mau nếm thử đi, ngon hơn hàng bán ở trên đường nhiều."
Tuyên Hoài Phong nhìn những quả dâu hồng hồng, tím tím trong đĩa thủy tinh, ngẫu nhiên còn có những quả xanh tươi điểm xuyết trong đó, nhìn rất thích mắt nên cũng thèm, cầm một quả bỏ vào miệng.
Vừa cắn một miếng, hương vị trong veo của trái cây hòa tan trong miệng.
Bạch Tuyết Lam hỏi: "Ngon không?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Ngon lắm! Sao anh không ăn?"
Bạch Tuyết Lam nói: "Anh vì muốn hái mấy quả này mới chạy lên núi, hai đầu gối đều đau, em an ủi anh chút đi." Nói xong, há miệng thật lớn, bày ra bộ dạng chờ ăn.
Tuyên Hoài Phong hỏi: "Rốt cuộc anh bao nhiêu tuổi rồi? Lúc nào cũng càn quấy như vậy."
Cầm lấy một quả tươi mọng đưa vào miệng hắn, lời nói như vừa ký xong một bản hiệp ước: "Chỉ một quả này thôi đấy, lần sau không được viện cớ này nữa."
Bạch Tuyết Lam cảm thấy ngọt ngào như ăn mật, cười nói: "Em mới ăn một quả thôi, bên này của anh vẫn còn nhiều lắm, không chỉ có một đâu." Cầm một quả đặt lên môi mình, vươn tay ôm lấy Tuyên Hoài Phong, dần đưa môi sát lại.
Tuyên Hoài Phong kinh ngạc đôi chút, đôi môi đã đụng tới gì đó lành lạnh, mềm mềm, khẽ mím môi lại, lớp vỏ mỏng tang trên trái dâu chín mọng lập tức vỡ tan, nước quả dọc theo khóe môi chảy xuống dưới.
Vài giọt nước hồng hồng rơi trên bộ tây trang trắng tinh y đang mặc trên người, trông càng thêm đẹp mắt.
Tuy rằng Tuyên Hoài Phong xuất thân danh gia nhưng rất ghét làm hỏng đồ đạc, không khỏi nhíu mày: "Anh đứng đắn chút đi, bộ tây trang đang yên đang lành lại bị biến thành cái dạng này rồi."
Bạch Tuyết Lam nói: "Đúng vậy, đúng vậy, quá đáng tiếc, mau cởi ra để giặt thôi."
Bàn tay xấu xa cởi chiếc áo khoác trên bộ tây trang của Tuyên Hoài Phong ra, lại chỉ lên vài vệt hồng hồng trên áo sơ mi: "Cái này cũng cần phải giặt."
Tuyên Hoài Phong biết ý định xằng bậy của hắn, tay chân luống cuống chặn lại nhưng căn bản không ngăn được. Thân trên dần mất từng lớp áo, không ngờ Bạch Tuyết Lam càng xằng bậy hơn, lập tức nhấn y xuống ghế sô pha, miệng ngậm một quả dâu, cắn nát, đôi môi lại quấn quýt bên Tuyên Hoài Phong.
Chất lỏng đậm màu càng loang ra trên chiếc quần âu trắng tinh.
Bạch Tuyết Lam cười nói: "Không tốt, quần cũng phải giặt."
Tuyên Hoài Phong bực bội kêu lên: "Anh không cần quan tâm đâu! Em không dễ bị lừa đến thế!"
Bạch Tuyết Lam chỉ giả vờ không nghe thấy, làm bộ sốt ruột: "Mau cởi ra, chờ một lát nữa có muốn giặt cũng không sạch đâu, phí phạm bộ tây trang quý."
Hai tay lật loạn lên đã lột sạch quần áo trên người Tuyên Hoài Phong, đắc ý cười nói: "Từ sáng đến giờ chỉ ăn được vài quả dâu chua, động vật ăn thịt như anh nên thịt mới đúng."
Cúi đầu, trước tiên ngậm vật yếu ớt dưới thân Tuyên Hoài Phong vào miệng, hút mạnh một cái.
Tuyên Hoài Phong đang phản kháng bỗng "a" một tiếng, cả người như mất hết sức lực, thân thể ngửa ra sau, tránh trái tránh phải một hồi, cuối cùng lại yếu đuối nằm trên sô pha thở dốc.
Bạch Tuyết Lam đạt thành quỷ kế, vô cùng vui vẻ, tựa như ong mật tìm được đóa hoa xinh đẹp, ra sức hút lấy mật ngọt, ngẫu nhiên thả ra một chút, dùng môi hôn nhẹ lên đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!