Chương 28: Part 1

Tuyên Hoài Phong vừa xuống khỏi sân khấu lại nhận được sự cổ vũ nhiệt tình của mọi người ở hậu trường.

Liêu phu nhân cảm ơn y đã vì mình mà biểu diễn tốt tới vậy, tươi cười sáng lạn, nói thẳng: "Tuyên tiên sinh, ngài biểu diễn quá tuyệt vời, hay là để người giới thiệu chương trình đi lên, tuyên bố mời ngài biểu diễn tiếp một khúc? Chắc chắn mọi người sẽ rất hoan nghênh."

Mọi người đều đồng thanh nói "được lắm".

Tuyên Hoài Phong không thích làm náo động như vậy, vội vàng từ chối: "Đây không phải là chuyện có thể đồng ý ngay, tôi cũng mới luyện một khúc này thôi, nếu ngay bây giờ phải biểu diễn khúc khác chắc tôi mất mặt quá."

Đang bị các vị phu nhân tiểu thư nồng mùi phấn son này bao vây tới đổ mồ hôi, bỗng nhiên có một người trẻ tuổi mặc quân phục tiến lại, gọi y một tiếng: "Nhị ca."

Tuyên Hoài Phong ngẩng đầu, thì ra là Tuyên Hoài Mân, y lập tức đáp: "Tam đệ, sao hôm nay em cũng tới đây?"

Mọi người thấy em trai y tới đây nên cũng không tiện làm phiền, hơn nữa ai cũng có việc phải làm sau hậu trường, đều thức thời tản đi.

Hai người bước tới một góc hậu trường nói chuyện.

Tuyên Hoài Mân nói: "Hội đồng buổi nhạc hội này cũng đưa thiệp tới Triển tư lệnh, hắn không có thời gian nên bảo em đại diện tới đây. Vừa mới tới đã thấy anh đứng trên sân khấu biểu diễn, phong cách rất tuyệt vời."

Tuyên Hoài Phong nói: "Em cũng đến chê cười anh? Lúc trước anh học violin cũng chỉ để giải trí thôi, ai ngờ lại phải biểu diễn trước mặt nhiều người như vậy, anh đứng trên sân khấu còn nơm nớp lo sợ, chỉ tại em không biết thôi. Lần trước gặp mặt quá vội vàng, anh đã để lại địa chỉ cho em rồi mà, sao không tới tìm anh?"

Tuyên Hoài Mân chán ghét trong lòng, ngoài mặt lại tươi cười: "Sao lại không tìm? Em đã gọi điện tới Bạch công quán, người hầu nói anh ra ngoài rồi."

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Em nghỉ ngơi ở đâu? Tiền có đủ dùng hay không?"

Tuyên Hoài Mân nói: "Tiền bạc đều đầy đủ cả. Bọn họ đối xử với em rất tốt."

Trong lòng Tuyên Hoài Phong, y luôn cảm thấy anh em trong gia đình phải học hành thật nhiều, như vậy mới có đủ bản lĩnh để suy xét mọi việc.

Tuyên Hoài Mân bỏ lỡ việc học như vậy, chắc chắn ba ba trên trời sẽ không hài lòng.

Vốn muốn khuyên em trai mình không nên đi theo những kẻ cầm binh quyền, nhưng nghĩ kỹ lại, ba ba mình cũng là kẻ cầm binh, không thể nói bất kể người nào cầm binh cũng chẳng tốt lành.

Huống chi cậu em trai này không thân mật với y lắm, nếu hắn nói đám người Triển tư lệnh rất tốt thì cho dù y có khuyên thế nào, nhất định hắn cũng không nghe.

Tuyên Hoài Phong thở dài, thấp giọng nói: "Nếu ba ba còn sống, chắc chắn ông sẽ không đồng ý cho em nghỉ học. Bây giờ… nếu em muốn đi theo bọn họ thì cũng được. Chỉ là, vạn nhất em bị người ta bắt nạt phải lập tức nói cho anh biết. Cho dù nhị ca này không có nhiều tiền, nhưng để nuôi em ăn học cũng vẫn đủ."

Tuyên Hoài Mân chỉ gật đầu, "vâng" một tiếng.

Tuyên Hoài Phong thấy hắn không có phản ứng gì, chỉ ôn hòa tươi cười, khuôn mặt tươi cười này thật chẳng mấy khác biệt với người vợ bé của ba ba, trong lòng cùng chẳng biết làm sao, lại dặn dò một câu: "Bây giờ gia cảnh của chị cả không tồi, chị ấy sắp làm mẹ, em cũng nên tới thăm đi."

Tuyên Hoài Mân cũng chỉ vâng một tiếng, lại nói: "Nhị ca, anh làm việc của mình, em đi trước. Chờ khi nào rảnh rỗi em sẽ hẹn anh, đến lúc đó anh đừng từ chối cùng em ăn một bữa cơm đấy."

Tuyên Hoài Phong bỗng nhớ tới một chuyện, gọi hắn lại nói: "Chờ một chút, vừa vặn có một việc muốn nhờ em giúp."

Y liền bàn bạc về việc Tiểu Phi Yến.

Tuyên Hoài Mân nhíu mày nói: "Không biết tên, chỉ biết là họ Trương thì em tìm thế nào?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Chuyện của cô bé này anh cũng có một phần trách nhiệm. Em nể mặt anh mà tốn chút công sức tìm hiểu đi."

Chẳng biết Tuyên Hoài Mân nghĩ tới cái gì, bỗng nhiên nhếch miệng cười: "Nếu tìm được, anh định cảm ơn em thế nào?"

Tuyên hoài Phong hỏi: "Em muốn anh cảm ơn như thế nào? Em thích gì, để anh mua cho, vậy được không?"

Tuyên Hoài Mân đáp: "Cái đó thì không cần, chỉ sợ tiền của em còn nhiều hơn anh nữa."

Một câu này tựa như cái đinh chẳng cứng cũng chẳng mềm.

Tuyên Hoài Phong ngẩn ra, nhớ tới việc ba ba vừa qua đời, gia đình cũng ly tán. Nhớ năm đó, tam đệ cùng mẹ của hắn thường bị cái tiếng vợ bé chèn ép, hiện tại ràng buộc đã bị bỏ đi, không cẩn thận lộ ra chút bất mãn cũng là việc bình thường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!