Chương 27: Part 2

Vài tiết mục đầu đều thật sự bình thường, chẳng có gì khác ngoài việc thổi sáo, xướng vài khúc nhẹ nhàng, mọi người dưới khán đài cũng không thực sự chăm chú thưởng thức, tất cả đều vây quanh mấy vị quan lớn nói chuyện, đùa giỡn.

Bạch Tuyết Lam thấy bên anh họ đã có quá nhiều người vây quanh, lười chạy lại đó góp náo nhiệt, tự mình lấy trái cây trên đĩa rồi chậm rãi nhấm nháp.

Ngược lại, Bạch tổng lý nhìn thấy Bạch Tuyết Lam lại bước tới, vỗ vai hắn hỏi: "Sao cậu lại trốn ở đây? Nhiều tiểu thư xinh đẹp thế này mà cậu cũng chẳng tới trò chuyện vài câu."

Bạch Tuyết Lam cười uể oải: "Nếu như em kéo hết mấy vị tiểu thư xinh đẹp lại đây thì anh họ làm thế nào bây giờ? Lần trước bá bá còn gọi điện tới, bảo anh đã làm tổng lý rồi thì không nên lấy thêm vợ bé, hỏi anh khi nào mới đưa chị dâu ở Sơn Đông tới đây?"

Ánh mắt Bạch tổng lý bắn về phía vợ bé, bày ra bộ dạng huynh trưởng: "Cậu… cậu dạy ngược lại tôi? Nghe nói cậu có một sĩ quan phụ tá rất xuất sắc, hôm nay sẽ lên sân khấu biểu diễn? Tôi đang muốn nhìn xem người ta xuất sắc tới mức nào."

Bạch Tuyết Lam đang muốn lên tiếng, bỗng bên tai vang lên một trận trầm trồ khen ngợi.

Hắn nghĩ Tuyên Hoài Phong lên sân khấu nên cũng mặc kệ Bạch tổng lý, vội vàng quay đầu lại nhìn mới biết mình đoán sai. Thì ra Âu Dương Thiến bị người ta yêu cầu lên sân khấu biểu diễn viết chữ. Bởi vì cô rất xinh đẹp, dáng vẻ yểu điệu có tiếng, cha cô lại là hội trưởng hội thương nhân nên luôn cố gắng khiến cô trở nên rực rỡ nhất.

Bạch Tuyết Lam thấy cô, thất vọng, lập tức xoay người lại.

Bạch tổng lý còn đang nói: "… Sĩ quan phụ tá xinh đẹp hay mấy chuyện khác vẫn là việc nhỏ, tôi chỉ sợ cậu trẻ tuổi bồng bột, cậy mình có tài. Sau này cậu ngoan ngoãn cho tôi một chút, nếu tiếp tục gặp chuyện thì tôi cũng kệ cậu, đừng trách anh họ tôi đây không quan tâm."

Đang nói, cô vợ bé chưa tới mười tám tuổi kia nũng nịu chạy lại đây, dịu dàng trách: "Sao anh bỏ người ta lại một mình rồi đi chứ? Hơn phân nửa người ở đây người ta đều không quen, anh cũng chẳng chịu giới thiệu." kéo tay hắn bước đi.

Bạch Tuyết Lam mừng rỡ thấy cô vợ bé kia kéo anh họ đi, thong thả ăn hai miếng trái cây liền nhớ tới mấy quả dâu rừng sáng nay tự tay hái.

Nhớ tới mấy quả dâu đó, tránh không được lại nghĩ tới Tuyên Hoài Phong.

Hắn tính toán sẽ tới hậu trường xem xét đôi chút.

Chưa kịp xê dịch bước nào, phía sau vang lên tiếng cười nói: "Ôi trời, chẳng phải Bạch tổng trưởng đây sao?"

Bạch Tuyết Lam quay lại, mỉm cười gật đầu: "Cục trưởng Chu."

Cục trưởng cục cảnh sát cùng sĩ quan phụ tá tiến tới.

Cục trưởng Chu vừa thấy Bạch Tuyết Lam liền tỏ ra nhiệt tình, đưa tay lại, dùng sức nắm chặt, áy náy nói: "Lần này thân thể Bạch tổng trưởng không ổn, đáng nhẽ tôi phải tới cửa hỏi thăm, có điều, thật sự công việc bận rộn quá. Đáng chết, đáng chết."

Bạch Tuyết Lam lên tiếng: "Nói đến việc này, tôi còn đang muốn cảm ơn cục trưởng Chu đây."

Cục trưởng Chu hỏi: "Cảm ơn tôi? Vậy là sao?"

Bạch Tuyết Lam cười: "Chẳng phải cục cảnh sát các ngài tốn rất nhiều công sức cho vụ án tử hình kia sao? Nhanh như vậy đã phá án xong, bắn chết phạm nhân, giúp tôi tiêu đi một cục tức. Cho dù cánh tay có trúng một viên đạn cũng cảm thấy bớt đau."

Cục trưởng Chu không khỏi hứng thú, cười rộ lên: "Bạch tổng trưởng, ngài nghĩ thật thoáng. Kỳ thật tôi vẫn đang đau đầu chuyện này, sợ cậu có điều không hài lòng với vụ án này. Nếu ngài đã nói vậy, tôi cũng yên tâm. Tuy nhiên, ngài và tôi đều là người làm việc cho chính phủ, tôi lại lớn hơn ngài mấy tuổi, có mấy câu muốn nói, nói sai mong ngài đừng giận."

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Nói cái gì?"

Nói đến đây, sĩ quan phụ tá của cục trưởng Chu nhận lệnh đi làm việc, thong thả sang nơi khác, để bọn họ ở lại góc này bàn bạc.

Cục trưởng Chu nhỏ giọng, ngữ khí sâu sắc: "Tôi cũng biết bên hải quan tổng thự có viên chức bị đánh lén trên đường, cục cảnh sát rất tức giận. Ngài xem, thời buổi bây giờ loạn quá. Cơ mà, lão đệ, nghe anh nói một câu, oan gia nên giải không nên kết."

Bạch Tuyết Lam rất thông mình, gật đầu nói: "Nói rất đúng. Tôi mới nhậm chức nên không biết đã đắc tội với bao nhiêu người, hiện tại đã đâm lao phải theo lao, biết làm sao bây giờ? Nói thật, nếu tiếp tục như vậy, tôi rất lo lắng lại bị người ta mai phục, cái chức hải quan tổng trưởng này muốn giữ cũng chẳng đơn giản."

Cục trưởng Chu nói: "Đừng nóng vội, cho dù là oan gia vẫn sẽ có lúc có thể giảng hòa. Thí dụ như lúc đầu cậu nhìn người ta chẳng thuận mắt, nếu có thể gặp mặt, uống vài chén, kết bạn, vậy chẳng khá hơn?"

Bạch Tuyết Lam ra vẻ suy tư, cúi đầu nghĩ rất lâu mới hỏi: "Cục trưởng Chu, tôi biết vụ việc này đã gây bất hòa với gã tên Chu Hỏa kia không nhỏ. Chẳng qua, tôi chưa gặp mặt người này bao giờ, không biết tính cách hắn ra sao?"

Cục trưởng Chu mỉm cười: "Người này tôi cũng thân. Tôi biết trong lòng ngài vẫn luôn nghi ngờ hắn là người mai phục mình. Việc này thì tôi dám lấy đầu ra đảm bảo, tuyệt đối không có đâu. Chu Hỏa là người làm ăn lớn, thủ hạ huynh đệ nhiều, chẳng dám đảm bảo không có người cố ý gây chuyện, cho nên khiến danh tiếng của hắn không tốt lắm, cũng khó tránh khỏi bị người ta hoài nghi. Thật ra, nếu quen biết hắn rồi cũng thấy hắn có cái tốt, ra tay hào phóng, là một kẻ rất biết cách ứng xử.

Nếu ngài bớt chút thời gian tới gặp một lần, nhất định sẽ không bỏ lỡ cơ hội phát tài."

Bạch Tuyết Lam nói: "Phát tài cái gì? Chẳng lẽ hắn đút lót tôi? Tôi không ăn món đấy đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!