Chương 26: Part 1

Quả nhiên buổi nhạc hội này được tổ chức vô cùng náo nhiệt, các vị phu nhân tham gia ủy ban chuẩn bị đều trở về bên cạnh chồng mình, những người cầm quyền trong chính phủ, sau đó quyên góp không ít tiền. Đám cấp dưới nghe các vị phu nhân cùng tiểu thư đều nhiệt tình như vậy, bọn họ cũng hứng thú làm theo. Bởi vì chuyện này sẽ được ghi công nên các bộ khó lòng không xuất ra một khoản lớn. Cứ như vậy, chẳng mấy chốc khoản tiền kia đã lên tới một con số lớn.

Xe hơi của Bạch Tuyết Lam vừa vào cửa chính đã thấy trên bãi cỏ có hơn mười chiếc ô nho nhỏ, lụa màu bay bay khắp nơi, mấy chỗ khác cũng thấp thoáng những chiếc lều bằng lụa mỏng, bên dưới được bố trí năm, sáu chiếc bàn dược phủ khăn, bên trên bầy rất nhiều món ăn nhẹ kiểu Tây Dương, thoạt nhìn rất mới mẻ, đẹp mắt.

Bởi vì phu nhân nhà mình là trưởng bộ phận chuẩn bị buổi nhạc hội, Liêu tổng trưởng cũng muốn cống hiến một chút công sức, từ sớm đã tới đây đốc thúc, hiện tại đang trò chuyện cùng người quen trong hội trường vừa được đổi mới toàn bộ, thấy Bạch Tuyết Lam tiến vào liền nhanh chóng kéo hắn lại, cười nói: "Bạch tổng trưởng, cuối cùng ngài cũng tới, vợ tôi vừa mới nhắc tới ngài xong, sợ ngài là quý nhân bận rộn nên không đếm xỉa tới mấy buổi tiệc nhỏ này."

Bạch Tuyết Lam còn chưa kịp mở miệng nói chuyện đã thấy hương thơm từ phía sau thoảng tới, thì ra Liêu phu nhân từ xa đã nhìn thấy hắn tới, cũng vội vàng đến đây, người chưa đứng lại đã cười thành tiếng: "Hãnh diện, hãnh diện quá. Đây là lần đầu tiên chúng tôi tổ chức buổi nhạc hội Tây Dương như thế này, hơn nữa còn bị người ta gây khó dễ. Nhận chức trưởng đội chuẩn bị này xong, tôi cũng chẳng biết làm được tới mức nào, rất sợ cái gì mình cũng không hiểu thành ra tự bêu xấu, đang muốn học hỏi người từng đi ngoại quốc du học xem thế nào. Bạch tổng trưởng, mời ngài bình luận vài câu xem, nếu có gì không tốt, ngài cứ việc nói thẳng."

Tuy Bạch Tuyết Lam muốn nhanh chóng gặp được Tuyên Hoài Phong, nhưng trò chuyện xã giao với mấy vị trên chốn quan trường này cũng là việc không làm không được, mỉm cười nói: "Bình luận thì tôi không dám nhận. Nói thật, đến các vị phu nhân ngoại quốc có chuẩn bị tiệc tùng cũng không đạt được trình độ như phu nhân."

Nhẹ nhàng khen tặng một câu khiến Liêu phu nhân rất thích thú.

Hôm nay bà mặc một bộ váy Hoa Kỳ, trong tay cầm một chiếc túi sách màu bạc hợp mốt, trên cổ đeo vòng ngọc trân châu, hiển nhiên đã tốn không ít tâm tư cho cách ăn mặc. Vừa cười vừa quan sát Bạch Tuyết Lam, ánh mắt hoàn toàn hài lòng, tấm tắc nói: "Nhìn cách ăn mặc của ngài xem, rất đứng đắn, tôi cũng chẳng biết khen thế nào nữa, chỉ biết một câu là rất anh tuấn."

Vừa mỉm cười vừa hỏi: "Tôi là người thiển cận, thật chẳng biết Bạch tổng trưởng ở quê nhà đã có phu nhân chưa?"

Bạch Tuyết Lam đáp: "Không có."

Liêu phu nhân hỏi: "Ai nha, sao lại chưa có?"

Liêu tổng trưởng trách phu nhân của mình: "Bà thật là, sao lại hỏi mấy lời kỳ quái thế chứ. Bạch tổng trưởng là người tuổi trẻ tài cao, đương nhiên muốn chọn một phu nhân vừa lòng đẹp ý, cùng nhau trải qua cuộc sống thần tiên. Nếu đã chọn, tổng trưởng không thể không tốn một chút thời gian. Huống chi ngài ấy vẫn trẻ như vậy, chưa cần lo lắng tới việc này."

Liêu phu nhân vẫn cười mỉm, chỉ nói với chồng mình: "Sao ông biết ngài ấy không lo? Mà cho dù ngài ấy không lo, chúng ta là bạn bè, cũng nên tìm cách giúp người ta. Đúng lúc, ở chỗ tôi là nơi vô cùng tốt để chọn người, tuổi xứng đôi, trong nhà căn cơ cũng tốt, bề ngoài cũng thuộc hàng nhất đẳng."

Bạch Tuyết Lam vừa nghe giọng điệu mai mối này đã sinh phản cảm, trên mặt vẫn tỏ ra hiền hòa: "Được Liêu phu nhân khích lệ như vậy là chuyện khó có được. Chỉ là tôi chưa lập nghiệp, công việc ở cục hải quan thì bận rộn, mỗi ngày chạy qua chạy lại củng đủ sứt đầu mẻ trán, nào có dư sức để ý tới những việc khác. Đúng rồi, một trong số phó quan của tôi hôm nay cũng lên sân khấu biểu diễn, chắc là đã tới sớm, sao bây giờ vẫn chưa thấy mặt?" Nói xong, hắn quay đầu tìm kiếm chung quanh.

Liêu phu nhân hỏi: "Có phải vị sĩ quan phụ tá trẻ tuổi họ Tuyên sẽ biểu diễn tiết mục violin?"

Bạch Tuyết Lam đáp: "Chính cậu ấy. Không biết cậu ấy đi đâu rồi?"

Liêu phu nhân hâm mộ nói: "Người này rất có bản lĩnh, chạy đi đâu mới tìm được người xuất chúng như vậy chứ. Cậu ấy vừa vào cửa đã khiến các vị tiểu thư chuẩn bị tiệc hôm nay nhìn không chớp mắt. Có điều, cậu ấy quá thành thật, đáng yêu, thấy con gái lại tỏ ra ngượng ngùng, không muốn nói nhiều lời, lấy cớ luyện tập trước khi biểu diễn, sau đó ôm hộp đàn đi đâu mất tăm.

Chắc hiện tại đang ở nơi nào đó không người để luyện tập, nếu không ở trong căn phòng phía sau hội trường thì chắc chắn đang ở trên ban công tầng trên."

Bạch Tuyết Lam nghe xong, trong lòng càng sốt ruột, xoay người tạm biệt vợ chồng Liêu tổng trưởng, lập tức đi tới căn phòng nhỏ phía sau tìm kiếm.

Không ngờ, tới mấy căn phòng nhỏ phía sau cũng không thấy bóng Tuyên Hoài Phong.

Hắn sải bước lên lầu, tới ban công tìm kiếm.

Đang ở trên cầu thang chợt nghe thấy tiếng đàn nhẹ nhàng, chỉ trong nháy mắt, dường như có ai đó không cẩn thận cầm vĩ kéo lên dây đàn violin, mặc dù chỉ một thoáng nhưng âm thanh lướt qua tai Bạch Tuyết Lam lại vô cùng rõ ràng.

Hắn âm thầm vui vẻ, tuy rằng tiếc không thể bước ba bước thành hai nhưng vẫn cố kiềm chế bản thân, ung dung bước lên phía trên.

Chờ đến lúc đi tới tầng lầu cao kia, ánh mắt đi theo khung cửa nửa mở, quả nhiên, một bóng hình thon dài, anh tuấn lọt vào đáy mắt.

Tuyên Hoài Phong mặc một bộ tây trang màu trắng mới tinh, lưng dựa trên lan can khắc hoa, hai  tay thả lỏng đút vào túi quần, đầu hơi nghiêng, dường như đang thích thú nhìn gì đó.

Một màn này tựa như tranh vẽ.

Bạch Tuyết Lam bắt gặp cảnh tưởng này, cảnh tượng Tuyên Hoài Phong quyến rũ không hề phòng bị, hồn nhiên không biết xã hội hiểm ác, trong lòng hắn bỗng nhiên nổi lên xúc động không cách nào kiềm chế, muốn kéo tay y lôi đi, hôn y mấy lượt, cắn lên đôi căng đầy sức sống, tâm tình kích động như muốn sôi trào lên.

Vốn đang kiềm chế, hiện tại thật sự không thể tiếp tục kiềm chế, Bạch Tuyết Lam vội vàng bước lên trước hai bước, vừa muốn mở miệng gọi Hoài Phong.

Bỗng nhiên, giọng nói trong trẻo như tiếng đàn tiến vào trong tai, ngay sau đó lại thấy thanh âm mê người cất tiếng tự trách mình: "Aiz, sao tôi ngốc như vậy chứ, kéo chẳng dễ nghe chút nào."

Bạch Tuyết Lam lập tức ngẩn ra, không chút do dự đẩy cánh cửa ngăn cản tầm mắt.

Cửa gỗ "y nha" mở ra, trong tầm nhìn xuất hiện vị tiểu thư yểu điệu, một tay cầm violin, một tay cầm vĩ, nghiêng đầu cười nhìn về phía Tuyên Hoài Phong. Nghe thấy động tĩnh phía sau, cô dường như hoảng sợ, vừa quay đầu, mái tóc quăn nhẹ theo gió khẽ bay, đẹp mắt vô cùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!