Chương 25: Part 2

Ngày tiếp theo tỉnh lại, bên giường trống trơn, Triển Lộ Chiêu đã đi mất, Tuyên Hoài Mân cũng chịu đựng cơn đau trên lưng, trên eo, rửa mặt chải đầu thay quần áo, lấy thiệp mời, ngồi ô tô tới tham gia nhạc hội.

Bạch Tuyết Lam không ngủ một đêm, nhìn sắc trời ngày càng sáng, tâm tình ngược lại càng chìm xuống, nói với hộ binh vài câu, sau đó một mình đi lên núi.

Hắn đi ra từ phía cửa sau, men theo con đường nhỏ đầy cỏ xanh lên núi.

Gió thổi qua những tán lá xanh mơn mởn, tiếp đó mới lướt lên da mặt, không khí trong lành tươi mát khiến tinh thần phấn chấn.

Bạch Tuyết Lam như được những cơn gió núi trong lành tiếp thêm sức sống, hai chân có lực, bước đi mạnh mẽ hơn.

Đi một đoạn dài, trên đầu đã ướt đẫm mồ hôi, hắn vừa thở gấp vừa nghỉ chân nhìn về phía đông, mặt trời sau chân núi đã hiện lên một hình vòng cung, ánh hào quang kia không thể chỉ dùng từ đỏ hồng để hình dung, đó là ánh hoàng kim vô cùng sáng lạn chiếu rọi khắp nơi, xa xa phía chân núi là mặt biển xanh lục, sinh động như bức tranh được thêu trên nhưng gấm, hoa lá xinh đẹp, cây cỏ xanh tươi.

Bạch Tuyết Lam nhìn vậy, trong lòng thoải mái, bất giác quên mất hơn phân nửa cảm giác sầu khổ đêm qua. Nhân sinh khổ đoản, có dùng cả cuộc đời này để thưởng thức cảnh sắc bao la hùng vĩ cũng không đủ, cần gì phải tự tìm phiền não?

Hắn lại cảm thấy đáng tiếc, nếu dẫn Tuyên Hoài Phong đến đây xem, biết đâu chừng còn khiến y vô cùng kinh ngạc, vui vẻ.

" Cậu ấy luôn không ngủ đủ giấc, nếu tỉnh lại thấy mình không ở đó, chẳng biết có lo lắng cho mình không?

Nếu cậu ấy lo lắng, nhất định sẽ lên núi tìm mình. "

Bạch Tuyết Lam vừa nghĩ vậy, khóe môi cũng đã thoáng cong lên.

Hắn có một thói xấu, rất muốn biết rốt cuộc Tuyên Hoài Phong quan tâm mình đến mức nào, có thể ngẫu nhiên đem tính tình trẻ con ra trêu đùa Tuyên Hoài Phong cũng là một việc vô cùng thích thú.

" Huống chi cảnh trí trên ngọn núi này lại tươi mát động lòng người như vậy, nếu Hoài Phong lên đây cùng mình ngắm cảnh, như cậy cũng chẳng tồi. "

Tuy nhiên, cho dù hắn nhớ thương nhưng cũng không tự trở về biệt thự.

Thưởng thức mặt trời mọc một hồi lâu, cảm thấy mắt hơi đau, quay đầu nhìn cây xanh bốn phía, bỗng nhiên thấy khoảng cách hơn hai mươi bước, dưới tán cây có vài bụi cỏ màu lục, vô số vật nhỏ màu hồng hồng tim tím điểm xuyết trong đó, giống như một cây dù được trang trí rất nhiều đá quý hoặc hồng hoặc tím.

Bạch Tuyết Lam đi qua nhìn, quả nhiên, đó là mấy khóm dâu rừng.

Rất nhiều chùm dâu nhỏ bao kín tán cây, cành lá trĩu xuống nom thật đẹp mắt, mấy quả sắp chín vừa hồng lại vừa có sắc xanh, quả chín hẳn thì biến thành màu tím, có vài quả chín đã lâu thậm chí còn biến thành màu tím sậm, tím đen, nước ngọt bên trong như sắp trào cả ra ngoài.

Bạch Tuyết Lam vui vẻ hái một quả chín mọng đưa lên miệng nếm thử.

Ngọt mà nhiều nước, ăn rất ngon, lại hái tiếp một quả.

Nếu đổi lại là ngời khác, một cây đầy quả như vậy, đương nhiên chỉ hái quả tím, quả đen, vừa chín lại vừa ngọt.

Tuy nhiên, Bạch Tuyết Lam lại chẳng phải người bình thường, ăn trước một quả màu đen, tiếp đến lại ăn một quả màu xanh, răng vừa cắn lên, đã chua lại còn xót, đầu lưỡi cảm nhận được vị đắng xen lẫn chua nồng lập tức run lên.

Hắn ăn một quả xanh, cơ mà vẫn chưa nhận được bài học, hưng trí dâng lên, chỉ thong thả làm theo trình tự, xanh hồng, hồng, tím hồng, tím, tím đậm, đen… từ từ thưởng thức.

Bỗng nhiên thầm nghĩ: "Thì ra tình cảm của con người cũng như cây cối vậy, đều từ quá trình đắng cay mới tới vị ngọt, từ chua chát mới cảm nhận được hương thơm.

Không có cảm giác chua xót khó chịu ban đầu thì làm sao cảm nhận được hương vị ngọt ngào thơm ngon của trái chín?

Nếu chỉ có thoải mái, không có chua xót thì ngược lại càng vô vị."

Bạch Tuyết Lam phì cười thành tiếng khiến cho mấy chú chim nhỏ đang mổ quả gần đó lập tức giương cánh bay cao.

Hắn vừa cười vừa nhổ lên hai cây, chẳng ngại bẩn, một bàn tay vén vạt áo, một tay còn lại thì thoăn thoắt hái rất nhiều dâu rồi gói lại.

Tuy cũng muốn cùng Tuyên Hoài Phong thưởng thức hương vị từ chua đến ngọt này, nhưng Bạch Tuyết Lam biết y không thể ăn chua, vậy nên chỉ hái một hai quả xanh xuống, còn lại đều lựa những quả tím đậm hoặc đen.

Hái đầy một vạt áo, hắn mang theo chiến lợi phẩm này đi xuống núi theo lối mòn khi nãy.

Đi xuống được nửa đường, bỗng nhiên có bóng người đi ra từ gốc cây hòe, bộ dạng như đang định tiến tới trước mặt hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!