Chương 24: Part 1

Vì chính phủ tổ chức đại nhạc hội, theo quy củ, ban tổ chức đã đưa thiệp mời tới những người nổi danh từ mấy ngày trước, đại ý là muốn chung vui với mọi người.

Đám phục vụ nghe nói có một vị tư lệnh họ Triển, thế lực ở Quảng Đông rất lớn, gần đây ở trong thành cũng nhàn rỗi bèn đưa một phần thiệp mời đến đó.

Loại nhạc hội như thế này, một năm không biết đã diễn ra bao nhiêu lần, huống hồ Triển tư lệnh cũng biết mình không phải người nhã nhặn, đi tới những nơi như vậy sẽ gặp rất nhiều vị phu nhân cùng tiểu thư danh giá, thoạt nhìn đều là mĩ nhân cả, nếu muốn đưa một hai người lên giường thì thứ nhất không thể ra tay, thứ hai, cho dù có thành công thì phía sau cũng kéo theo một đống phiền toái.

So với việc tốn thời gian đi tới đó, vậy chẳng thà gọi một tấm bài tử, uống một bàn rượu hoa.

(Bài tử: tấm thẻ có tên của kỹ nữ.

Rượu hoa: uống rượu với kỹ nữ.)

Bởi vậy, khi sĩ quan phụ tá vừa đưa thiệp tới, Triển tư lệnh lập tức ngăn lại: "Nhạc hội chó má gì, chẳng có thứ nào vui cả. Lần trước bản tư lệnh tới Quảng Tây công tác, chính phủ Quảng Tây cũng làm một bữa tiệc như vậy, đám phụ nữ đó ấy mà, sờ không thể sờ, mà muốn lên giường cũng không thể lên giường, một đám gà mái xướng mấy khúc nhạc tây dương, buồn **** bỏ mẹ!

Không đi!"

Sĩ quan phụ tá của hắn họ Trương, là một người làm việc rất chu đáo, cảm thấy như vậy không ổn liền khuyên hắn: "Tư lệnh, tốt xấu gì thì đây cũng là thiệp mời từ chính phủ ở thủ đô. Nhạc hội lần này có sự xuất hiện của rất nhiều vị phu nhân, tuy rằng là phụ nữ nhưng họ đều là những người đứng đầu các phong trào hiện nay cả. Chẳng phải chúng ta vẫn muốn làm những chuyện lớn trong thủ đô sao? Việc làm chưa xong lại gây khúc mắc với chính phủ trong thủ đô thì cũng chẳng có lợi cho chúng ta.

Nếu ngài thật sự không muốn đi, có phải chúng ta cũng nên tìm một người đại diện đi để giữ uy tín không?"

Triển tư lệnh nói: "Vậy cũng được, cậu không thể đi. Tùy tiện tìm một người nhàn rỗi đi."

Trương phó quan nói: "Cho dù như vậy thì cũng phải tìm một người có chức phận đi. Hơn nữa, nghe nói đại nhạc hội lần này được tổ chức theo kiểu Châu Âu, nên chọn một người biết các nghi lễ. Bằng không, nếu tìm một gã binh lính quê mùa đi chỉ tổ làm trò cười chi thiên hạ, mặt mũi chúng ta cũng mất."

Gần đây Triển tư lệnh học được món bài brit, thấy mới mẻ với trò chơi tây dương này, hơn nữa có thể dùng để bài bạc nên mức độ nghiện còn nặng hơn.

Hắn đang bận xem bài lại bị sĩ quan phụ tá lải nhải bên tai, lập tức không vui, quay đầu lại trừng Trương phó quan: "Con mẹ nó, cậu thì cái gì cũng tốt, phải cái là lằm mồm. Không phải đã nói cậu tự làm sao? Cậu điếc hay là muốn đối nghịch với bản tư lệnh hả!"

Trương phó quan thấy hắn như vậy, biết không thể hỏi nữa, nhanh chóng chào một cái rồi lui ra.

Cầm thiệp mời ra ngoài liền suy nghĩ. Xét về chức phận thì cũng có mấy người, có điều bọn họ đều bận rộn, hơn nữa, kể cả khi bọn họ có rảnh thì mấy người này đều lên chức doanh trưởng từ quân ngũ, cũng chưa có người nào từng tham gia mấy bữa tiệc tây dương như thế này.

Hắn đang phiền não việc chọn người, vừa vặn Tuyên Hoài Mân vẫn đang ngái ngủ đi từ phía đối diện lại đây, đôi mắt đột nhiên sáng lên.

Trương phó quan hiểu rất rõ về tên Tuyên Hoài Mân này, danh nghĩa thì là sĩ quan hụ tá của Triển quân trưởng, trên thực tế thì công tác của hắn đều thực hiện trên giường. Hiện tại là buổi trưa rồi mới thức dậy, bước đi thì chập chững, có thể thấy được là tối qua lại rất phóng đãng đây.

Một người như vậy, mang chức phận trong người lại suốt ngày ăn no nhàn rỗi, nhất định phải phái đi làm việc.

Huống chi hắn cũng là thiếu gia của gia đình danh giá, chắc sẽ biết một số trò của người nước ngoài.

Trương phó quan quyết định xong, tươi cười chào hỏi hắn: "Tuyên phó quan có rảnh không? Làm phiền cậu một chút, tôi muốn nói với cậu vài câu thôi."

Thường ngày Tuyên Hoài Mân chỉ đi theo quân trưởng của hắn, cũng không hay giao tiếp với những người khác, hơn nữa Trương Phó quan vì theo tư lệnh nên ánh mắt cũng cao hơn so với người ta, rất ít khi trò chuyện với hắn, không biết thế nào mà hôm nay bỗng dưng chủ động đón tiếp thế này, hắn ngạc nhiên: "Trương phó quan, ngài tìm tôi có việc?"

Trương phó quan cùng hắn đi tới một góc sân, nói: "Huynh đệ có một việc nhỏ muốn nhờ Tuyên phó quan trợ giúp."

Tuyên Hoài Mân khó hiểu: "Trương phó quan là người tài ba như vậy, còn có việc muốn nhờ tôi giúp đỡ?"

Trương phó quan nói: "Đừng nói như vậy, mọi người đều là đồng nghiệp, lúc nào cũng cần phải hỗ trợ nhau. Nhờ cậu đấy."

Vì thế, hắn lập tức đưa thiệp mời buổi nhạc hội ra, cười nói: "Huynh đệ đã suy nghĩ rất lâu, rốt cuộc chỉ có Tuyên sĩ quan là thích hợp nhất. Những thứ khác thì không nói, riêng chỉ có mấy loại tiệc tùng kiểu Tây Dương này, thật sự trừ Tuyên phó quan hiểu biết ra thì những người khác đều mù tịt."

Tuyên Hoài Mân hiểu ra, khóe miệng hơi nhếch lên, làm bộ như không để ý: "Thì ra là mấy trò của người Tây Dương, trước kia gia phụ có rất nhiều bằng hữu, cũng thường xuyên có những lời mời như thế này. Tôi không giám nói là mình tinh thông, nhưng đến đó một chuyến cũng không đến nỗi bẽ mặt."

Trương phó quan nói: "Đúng vậy."

Bình thường Tuyên Hoài Mân chỉ cần ứng phó với Triển Lộ Chiêu, thời gian còn lại đều nhàn rỗi, đang cảm thấy buồn nên không khỏi hứng thú với buổi nhạc hội, lập tức hỏi: "Không biết thời gian, địa điểm tổ chức như thế nào?"

Trương phó quan đưa thiệp mời cho hắn: "Đều viết ở trong này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!