Tuyên Hoài Phong vừa thấy bàn tới công việc nên không khỏi nghiêm túc: "Thứ nhất, mỗi khi ra một hành động mới tất sẽ khiến nhiều người làm việc mờ ám vì lợi ích bị tổn thất, đương nhiên sẽ có phản đối. Nếu sợ đắc tội với người ta mà không làm thì cục hải quan có tác dụng gì? Nếu anh sợ phiền phức thì cứ nói với bên ngoài là chuyện này do em đề nghị lên, người nào không hài lòng thì cứ để bọn họ đối phó với em cũng được. Chẳng lẽ bọn họ cũng vung vàng thỏi ra thuê người mai phục đánh em?
Cho dù bọn họ có làm thế thật thì em cũng chẳng sợ, cùng lắm thì hy sinh bản thân vì đất nước thôi."
Bạch Tuyết Lam nghe được, cực kỳ vui vẻ: "Nói rất tốt, đáng tiếc không có rượu, bằng không chúng ta sẽ dùng những lời nói tốt đẹp này làm mồi nhắm, đáng giá uống ba vò. Tuy nhiên, em nói vì nước mà hy sinh bản thân, anh tuyệt đối không đồng ý…"
Tiến đến bên tai Tuyên Hoài Phong, đè thấp thanh âm, khàn khàn nói: "Em chỉ có thể hy sinh vì một mình anh thôi."
Tuyên Hoài Phong kinh ngạc một lúc mới hiểu hắn đang cợt nhả, nhất thời, gò má ửng hồng, trước mặt Lâm Kỳ Tuấn nên khó có thể nói câu gì, chỉ đột nhiên quay đầu đi, hung hăng trừng mắt liếc hắn.
Bạch Tuyết Lam bị y lườm như vậy, khóe môi càng câu lên cao, đắc ý mỉm cười.
Lâm Kỳ Tuấn thấy tất cả, vị chua xông thẳng lên chóp mũi, hận không thể kéo Bạch Tuyết Lam ra khỏi Tuyên Hoài Phong, sau đó ném hắn ra ngoài ban công.
Món ngọt được đưa lên, Lâm Kỳ Tuấn nhìn dĩa hoàng đào đông lạnh kia cũng cảm thấy ngứa mắt, ăn từng miếng từng miếng liên tiếp, vị chua thoang thoảng của ghen tuông bốc lên, chua đến nỗi khiến răng hắn ngứa ngáy.
Đã vậy, Bạch Tuyết Lam còn cố tình hỏi nhỏ bên tai Tuyên Hoài Phong: "Bánh bơ ngọt này của anh ngon lắm, em muốn thử một miếng không? Anh lấy thử một miếng cho em thử vị nha."
Tuyên Hoài Phong kìm không được liền liếc về phía Lâm Kỳ Tuấn một cái, lắc đầu nói: "Em không ăn."
Hành động này, đối với Tuyên Hoài Phong mà nói chỉ vì tránh xấu hổ, nhưng việc này lại khiến Lâm Kỳ Tuấn hiểu nhầm, giống như sa chân vào tuyệt vọng lại gặp được ánh mặt trời, tim thình thịch vài cái, kích động nghĩ: "Trong lòng Hoài Phong vẫn có mình. Trước mặt Bạch Tuyết Lam, cậu ấy không thể không tỏ ra thiên vị, nhưng vụng trộm liếc mình như vậy chắc là sợ mình nhìn thấy bọn họ thân mật, sau đó lại đau lòng.
Cậu ấy còn có thể sợ mình đau lòng, đương nhiên là vì chưa từng thật sự vất bỏ mình.
Chuyện này cũng như lúc Bạch Vân Phi rơi vào tay loại khách đáng khinh vậy, mặc dù trong lòng không tình nguyện nhưng cũng chỉ có thể chấp nhận."
Hiện tại, Tuyên Hoài Phong đã bị so với Bạch Vân Phi khả ái đáng thương kia.
Hiện tại, Bạch Tuyết Lam cũng được so với dạng khách làng chơi đáng ghê tởm.
Những người trẻ tuổi rơi vào vòng xoáy tình yêu dễ bị những tưởng tượng của mình khiến cho đầu óc mê muội. Lâm Kỳ Tuấn bắt đầu hận, trước kia luôn cảm thấy Tuyên Hoài Phong phản bội mình, tổn thương mình, nay đột nhiên thấy Tuyên Hoài Phong trong trắng đẹp đẽ ngồi trước mặt mình, như gần như xa, tựa hồ chỉ cần vươn tay cũng có thể chạm tới. Hắn bắt đầu nhớ tới những ký ức ngọt ngào thân thiết trước kia, không thể tin y đã trở thành người yêu của kẻ khác.
Bản thân tự hướng về phía tưởng tượng mà mình yêu thích, trong lòng hắn lại tràn ngập chờ mong.
Ban đầu, Bạch Tuyết Lam thấy gương mặt Lâm Kỳ Tuấn xám lại còn tưởng đã đánh bại tên tình địch này, khiến hắn không cách nào ngóc đầu dậy, không ngờ một lát sau, ánh mắt hắn lại toát ra hào quang.
Bạch Tuyết Lam hắn là người biết cách quan sát tình thế, vừa nhìn thấy đã hiểu chuyện gì xảy ra, trong lòng không khỏi dâng lên một trận bất mãn.
Một phần cảm thấy Lâm Kỳ Tuấn ngu xuẩn đáng ghét, không biết từ giã sự nghiệp khi đang đứng trên đỉnh vinh quang, buông tha cho việc dây dưa với Tuyên Hoài Phong. Một phần khác lại cảm thấy Tuyên Hoài Phong cũng không phải.
" Em nhẫn tâm tuyệt tình một chút, thân mật với anh trước mặt Lâm Kỳ Tuấn, thừa nhận quan hệ của chúng ta chẳng phải êm xuôi sao.
Cũng chẳng để cho Lâm Kỳ Tuấn nghĩ rằng bản thân còn hy vọng.
Chẳng lẽ em không dám thừa nhận với Lâm Kỳ Tuấn là em thích anh?
Hay là em vẫn còn tình cảm với hắn cho nên vương vấn không dứt nổi "
Bạch Tuyết Lam vẫn thường phạm phải tật xấu lo được lo mất này với Tuyên Hoài Phong, một khi có chút gió thổi cỏ lay liền kiềm chế không được mà tự nghi ngờ.
Cơm nước xong, thanh toán, cùng Lâm Kỳ Tuấn mỗi người đi một ngả, Bạch Tuyết Lam bắt đầu hờn dỗi, bất giác muốn phát tiết ra ngoài, lập tức đưa Tuyên Hoài Phong tới biệt thự trên núi, dây dưa muốn đem chuyện nửa đường bị đứt gánh kia bổ sung lại.
Tuyên Hoài Phong bất chợt gặp Lâm Kỳ Tuấn, khó tránh khỏi nhớ lại những ngày tháng đơn thuần trước kia. Ngay cả khi hiện tại đã không còn thích hắn nhưng trong lòng vẫn có chút xót xa bùi ngùi, không biết diễn tả cảm xúc thế nào.
Một đêm thế này chỉ sợ sẽ nằm mơ thấy nhiều thứ, nếu có thể cùng Bạch Tuyết Lam mở cửa sổ hưởng chút gió đêm, trò chuyện tâm tình một lúc cũng không tồi.
Ai ngờ, vừa tiến vào phòng ngủ trong biệt thự, Bạch Tuyết Lam chẳng những không tỏ vẻ săn sóc, ngược lại còn lập tức đưa ra yêu cầu sắc dục khiến Tuyên Hoài Phong nhất thời khó tiếp thu. Thầm nghĩ: "Chẳng lẽ giữa chúng ta chỉ có quan hệ thể xác hay sao? Chẳng phân thời gian hay địa điểm đều nghĩ tới việc này?"
Bạch Tuyết Lam vừa sán thân thể lại liền bị Tuyên Hoài Phong đẩy ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!