Chương 22: Part 1

Tuyên Hoài Phong bị Bạch Tuyết Lam dụ dỗ tới mê mẩn, phá lệ mây mưa trên ô tô, vốn tưởng rằng chỉ làm một lần mà thôi.

Chẳng ngờ Bạch Tuyết Lam đã có tình toán từ trước, nếu đã lâm trận thì không thể làm thiếu một lần, lại tiếp một lần.

Bởi vì hai ngày nay phải chịu đựng đến phát nghẹn, vừa được xóa bỏ lệnh cấm, sức khỏe hắn dẻo  dai dị thường, thời gian cũng dài, liên tục làm vài lần khiến da thịt Tuyên Hoài Phong như bị mần tới nhũn xuống. Cuối cùng, thấy Tuyên Hoài Phong mềm như bùn nhão, đến sức lực rên rỉ cũng không có, đôi mắt đều tỏ vẻ xin tha thứ, Bạch Tuyết Lam đau lòng, bất đắc dĩ ngừng lại.

Lúc này trời đã tối, Bạch Tuyết Lam biết thân thể Tuyên Hoài Phong không còn sức lực, muốn đêm nay tới căn biệt thự phía trước Phong Sơn, gọi đầu bếp tới đây mới nấu, sớm ăn rồi ngủ, để y có thời gian nghỉ ngơi.

Về phần cơm tây, để ngày mai mới  ăn.

Cùng Tuyên Hoài Phong thương lượng một chút, y lại không đồng ý.

Thật ra không phải Tuyên Hoài Phong thèm thuồng nhất quyết muốn ăn cơm tây, y chỉ nghĩ mình cùng Bạch Tuyết Lam ở trong ô tô lâu như vậy, tài xế và hộ binh bên ngoài đều chờ, phỏng chừng cũng đoán được là chuyện gì xảy ra.

Nếu hiện tại sửa lại ý định, về thẳng biệt thự, vậy thì y thực sự chẳng còn chút thể diện nào nữa. Nói không chừng còn bị người ta rủa thầm sau lưng là giữa đường làm cái chuyện đỏ mặt như thế, đến sức lực ăn cơm cũng không có.

Cho nên, y kiên trì muốn tới nhà hàng.

Bạch Tuyết Lam biết tâm tư của Tuyên Hoài Phong, thầm cười y giấu đầu lòi đuôi, thế nhưng vẫn cảm thấy tính cách thẹn thùng này rất khả ái đáng yêu, vậy nên cũng chiều theo y.

Tìm một con suối nhỏ gần chân núi, hai người tắm rửa qua loa.

Bạch Tuyết Lam xã giao nhiều, bình thường sẽ thay đổi quần áo trong xe, hiện tại vừa lúc lấy hai bộ quần áo ra đưa cho Tuyên Hoài Phong, mỗi người thay một bộ.

Vóc dáng Tuyên Hoài Phong và hắn không chênh lệch lắm, quần thì vừa nhưng ngực lại không dày bằng hắn, áo mặc vào có chút rộng, nhưng cũng không phải vấn đề gì lớn lắm.

Chuẩn bị xong xuôi, gọi tài xế, nhắm thẳng nhà hàng tây phương mà tới. Lúc đến nơi cũng vừa vặn khách hàng tính tiền ra về, chỗ trống rất nhiều.

Bạch Tuyết Lam hỏi Tuyên Hoài Phong muốn ngồi ở đâu.

Tuyên Hoài Phong nói: "Nhà hàng này ở trên núi, không khí rất trong lành, chúng ta không cần ngồi trong khu ghế lô, ngồi ngoài ban công đi, có thể ngắm trăng."

Bồi bàn đưa bọn họ tới một ban công lớn, ngoài ban công được đặt một chiếc bàn tinh xảo, bên trên bày một giá nến bằng đồng, một bình hoa thủy tinh, trong bình hoa được cắm một đóa hồng rất lớn.

Hai bên đối diện có hai chiếc ghế sô pha mềm, vừa đẹp lại vừa thoải mái.

Tuyên Hoài Phong thấy vậy cũng thích mắt, cười nói: "Ở đây rất được."

Y bị Bạch Tuyết Lam hành mệt chết đi được, đùi vừa mỏi vừa nhũn, vừa nói vừa tiến tới đó ngồi xuống, tựa lưng lên chiếc sô pha mềm mại.

Bạch Tuyết Lam vừa muốn ngồi xuống, Tuyên Hoài Phong tỉnh ngủ, lập tức ngăn cản nói: "Anh làm gì?"

Bạch Tuyết Lam cười nói: "Đó là chỗ ngồi dành cho hai người mà."

Tuyên Hoài Phong nói: "Không được, làm gì có hai người ăn cơm lại cùng ngồi trên một chiếc sô pha, không ngồi đối diện? Anh ngồi lên chiếc sô pha đối diện đi, em không muốn ngồi chung với anh." Chỉ về chiếc sô pha đối diện.

Bạch Tuyết Lam chớp mắt với y, nói: "Anh ngồi lui lại, không cản trở em, như vậy có thể cùng nhau ngắm trăng."

Tuyên Hoài Phong biết bản thân mình vừa chết đi sống lại, nhưng với Bạch Tuyết Lam mà nói thì như vậy vẫn chưa đủ, nếu tiếp tục đụng chạm, thật không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Một khi đã như vậy, đương nhiên ngồi tách ra sẽ an toàn hơn.

Tuyên Hoài Phong thở dài một hơi: "Anh ngồi phía đối diện lại không ngắm trăng được? Trăng là ở trên trời kia kìa. Hai chúng ta đừng tranh cãi việc chỗ ngồi nữa, anh gọi món đi, em đói bụng."

Bạch Tuyết Lam sợ trì hoãn một lúc nữa sẽ khiến y đói thật, đành phải buông tha, ngồi về phía đối diện Tuyên Hoài Phong.

Hai người gọi món, một chút nước sốt và bánh mỳ được đưa đến trước, bọn họ tùy ý ăn, trò chuyện vui vẻ chờ món chính đưa lên.

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Lần trước thấy em đọc cuốn "Loạn thế giai nhân", em xem xong rồi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!