Chương 21: Part 2

Hiện tại, mỗi một thuyền qua phía hải quan, thuyền nào lại chẳng báo thiếu hay vụng trộm mang theo vài món đồ tây dương đắt tiền. Đây là chuyện đã quá quen rồi, thương nhân bán hàng thu lợi nhuận, coi trọng nhất là tiền bạc, ai chẳng dính vào vài thứ đen tối.

Nhưng nếu bên hải quan thật sự muốn tra xét thì người nào cũng cảm thấy hãi hùng.

Vương lão bản là một con cáo già, thấy mọi người bức xúc, bản thân hắn lại không lên tiếng, nhìn chung quanh một vòng, thấy Lâm Kỳ Tuấn bắt chéo chân nhàn nhã ngồi đó, bưng tách cà phê lên, chậm rãi thưởng thức, không khỏi cười: "Lâm lão đệ, tuy rằng cậu là người trẻ tuổi, nhưng vẫn là số một số hai trong số chúng ta. Tại sao cậu lại không cho mọi người chút ý kiến nhỉ?"

Lâm Kỳ Tuấn hỏi lại: "Nếu tôi đã có cách thì còn nóng lòng mời mọi người tới đây làm gì nữa?"

Chu lão bản nói: "Không phải cậu học cùng trường với vị tổng trưởng cục hải quan kia sao? Tình cảm của hai người so với chúng tôi chặt chẽ hơn nhiều. Lão đệ, mọi người đều ngồi chung trên một chiếc thuyền, cậu cũng đừng qua cầu rút ván chứ." Vươn tay ra, vỗ vỗ lên vai Lâm Kỳ Tuấn.

Lâm Kỳ Tuấn buồn bực nói: "Không nói dối mọi người, nếu là người khác thì tôi còn dám trườn mặt ra, nhưng tính cách của vị Bạch tổng trưởng này… Aiz, đối với người này, một chút tình nghĩa mỏng manh đấy cũng chẳng là gì cả."

Hắn thở dài một hơi, chuyển đề tài, ung dung nói: "Cơ mà cũng chẳng phải hoàn toàn không có cách."

Trương lão bản lập tức lấy lại tinh thần, đưa mặt lại gần: "Có biện pháp gì?"

Lâm Kỳ Tuấn thấp giọng nói: "Dù sao thời đại hiện tại cũng là dân quốc, cho dù là tổng thống, tôi nghĩ hắn cũng không thể hoàn toàn phớt lờ kháng nghị của tất cả hội thương nhân."

Một lời này khiến mọi người như bừng tỉnh khỏi cơn mộng.

"Đúng vậy!" Trương lão bản vỗ đùi: "Mời hội thương nhân kháng nghị lên tổng thống!"

"Có lý, mấy năm nay hội thương nhân đã cống hiến không ít cho chính phủ. Muốn chiến tranh, muốn vũ khí, xây dựng các công sở đều chìa tay quyên tiền của chúng ta, mỗi một lần đều lên tới mấy chục vạn, nếu tổng thống không ra mặt thay cho chúng ta, sau này quốc gia có chuyện gì cần thì chúng ta cứ bỏ mặc. Ông đây còn không lo nổi cho thân mình thì lo cho quốc gia làm sao được."

Chu lão bản liếc mắt nhìn sang bên cạnh, nói với Vương lão bản: "Vương huynh, anh em ở đây đều phải nhờ vào anh rồi. Anh có quen biết qua lại với hội trưởng Âu Dương của hội thương nhân, có một câu của anh, nhất định hội trưởng Âu Dương sẽ tận lực giúp đỡ."

Vương lão bản ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Giúp mọi người cũng là giúp chính bản thân mình, tôi tuyệt đối không từ chối. Thế nhưng còn một việc nữa, muốn kháng nghị cũng cần phải có lý do. Nếu tôi tự nhiên tới hội thương nhân thế này, vậy tôi nhờ hội trưởng Âu Dương đi kháng nghị cái gì? Kháng nghị bên hải quan kiểm kê hàng hóa của chúng ta?

Người ta là công chức nhà nước, muốn nói tới việc chính trị thì cũng cần phải tìm một lý do thích đáng."

Trương lão bản không hiểu, hừ một tiếng mới nói: "Muốn kiện còn không tìm được lý do? Họ Bạch kia cũng chẳng phải thứ gì tốt, thu lễ, nhận hối lộ, bao đào hát, có việc gì hắn không làm? Vừa ra khỏi cửa cũng mang theo một đống ô tô, đưa hộ binh đi rêu rao khắp nơi, kiêu ngạo tới tận trời rồi. Theo tôi nghĩ, Vương lão huynh cứ tới trước mặt hội trưởng Âu Dương nói vài câu để cho hắn để ý tới việc này.

Còn chúng ta ấy hả, mỗi người đều tự thu thập chứng cứ để đưa lên hội thương nhân."

"Đúng! Như vậy mới thỏa đáng, tất cả mọi người đều từng bị hắn hại mà."

"Ý kiến của quần chúng đều được đưa lên, cho dù là tổng thống cũng không thể tiếp tục bao che cho hắn."

"Thế nào đi chăng nữa cũng phải cho tên họ Bạch kia biết thế nào là nặng nhẹ, đừng coi đám lão bản chúng ta là quả hồng nhuyễn, thích bóp chẹt thế nào cũng được."

Tất cả bọn họ cứ ông một câu, tôi một câu, bàn bạc vô cùng tích cực.

Chỉ có Lâm Kỳ Tuấn vẫn ngồi một bên, từ tốn nhấp từng ngụm cà phê nhỏ, coi bản thân như người ngoài cuộc.

Vương lão bản nhìn về phía hắn: "Lâm lão đệ, nhìn cậu có chút đăm chiêu đấy. Nếu chúng tôi bàn bạc có chỗ nào không được chu đáo thì cậu cũng nên nhắc nhở."

Lâm Kỳ Tuấn vẫn không quên được chuyện vừa bắt gặp, đương nhiên tâm trạng có chút bối rối, đang nói việc quan trọng lại thất thần, bị Vương lão bản gọi tỉnh, cố cười nói: "Các vị lão huynh bàn đã chu toàn rồi, đương nhiên tôi cũng toàn tâm toàn ý tán thành."

Đang định nói tiếp, cửa phòng bị người phía ngoài gõ lên, mở ra.

Một gã bồi bàn mặc âu phục bước vào, ghé tai Lâm Kỳ Tuấn, cúi người nói: "Lâm thiếu gia, khu ghế lô cách vách có một vị tiên sinh nói là bạn của ngài, mời ngài qua gặp mặt một lát."

Lâm Kỳ Tuấn cũng cảm thấy kỳ lạ, nghĩ mãi vẫn không rõ là ai, nhíu mày hỏi: "Ai vậy? Tại sao muốn gặp tôi lại không tới đây?"

Gã bồi bàn kia đã nhận được chút tiền boa, đương nhiên sẽ giữ kín mọi chuyện, nghe Lâm Kỳ Tuấn hỏi, eo hạ càng thấp, tiến bên tai hắn nói nhỏ hơn: "Vị tiên sinh kia nói, nếu ngài không muốn qua thì tôi cứ nói với ngài là hắn họ Chu, là một người bạn vô cùng thân thiết với ngài."

Chu?

Lâm Kỳ Tuấn ngẩn ra, tiếp đến, cả cơ thể lạnh toát, trong đầu cũng đã đoán được bảy tám phần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!