Bởi vì cảnh sắc ở Phong Sơn rất đẹp nên nhiều kẻ có tiền trong thành thích tới đây. Trên núi, trừ bỏ biệt thự của những người giàu có, cũng không ít thương nhân đầu tư bỏ tiền vốn đầu tư nhà hàng xa hoa. Bởi vì phong cảnh đẹp lại có thức ăn ngon, phù hợp với hứng thú của các vị thiếu gia tiểu thư nên thường có nhiều người sẵn sàng tiêu số tiền lớn.
Cũng chính ngày hôm nay, Lâm Kì Tuấn hẹn vài ông chủ ở các cửa hiệu buôn tới đây bàn chuyện làm ăn, đặt một bàn ăn tối ở Phong Sơn, giờ này ra khỏi thành.
Ngồi trong ô tô không có chuyện gì làm, đương nhiên sẽ ngó ra ngoài cửa sổ ngắm phong cảnh chung quanh. Bỗng nhiên, trước mắt Lâm Kỳ Tuấn xuất hiện mấy chiếc ô tô đỗ ở hàng cây ven đường, bên cạnh là đám hộ binh lưng đeo súng trường, đang ngồi hoặc đứng.
Trong số đó có một chiếc bắt mắt nhất, tuy rằng đỗ rất xa, phía trước xe có cắm một lá cờ đang phấp phới bay trong gió.
Phong cách kiêu ngạo xa hoa kia, chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể nhận ra là của cục hải quan.
Lâm Kỳ Tuấn đột nhiên cảm thấy như có người đập mạnh lên gáy mình, thảng thốt kêu lên: "Dừng lại!"
Tài xế phía trước hoảng sợ, nhanh chóng lỏng chân ga giảm tốc độ, xin chỉ thị: "Thiếu gia muốn dừng xe sao?"
Lâm Kỳ Tuấn ngẩn người, tức khắc đổi giọng, nói: "Không cần dừng lại, anh đi chậm một chút, đừng chạy như bay thế này."
Bất an nói xong, quay đầu nhìn quanh cảnh phía sau ô cửa kính.
Cân nhắc kĩ lưỡng, chiếc xe kia là xe chuyên dụng của tổng trưởng cục hải quan, chắc hẳn đang chở Bạch Tuyết Lam, chẳng lẽ hắn cũng tới Phong Sơn?
Nếu là lên Phong Sơn ngắm cảnh, liệu hắn có đưa Tuyên Hoài Phong theo hay không?
Nếu có đưa Tuyên Hoài Phong theo, vậy vô duyên vô cớ dừng lại ở lề đường như vậy là đang làm gì? Phải chăng hai người bọn họ…
Tim Lâm Kỳ Tuấn thắt chặt lại, quả thực muốn nhảy dựng lên khỏi chỗ ngồi, tức giận như bị người ta tát mạnh một cái lên má.
Nhưng hắn vẫn cố gắng kiềm chế phẫn nộ, liên tục phủ nhận trong lòng.
"Không đúng, không đúng.
Cho dù Bạch Tuyết Lam muốn, nhưng Hoài Phong là người hay ngại ngùng, làm sao có khả năng đồng ý? Như vậy chẳng phải giống như đám súc sinh dâm loạn?"
Vậy mà chưa được chớp mắt lại có âm thanh khác vang lên, không ngừng hò hét.
"Lẽ nào lại không đúng?
Bộ dạng Hoài Phong nhìn qua cũng không tồi, ai biết trong lòng hắn nghĩ sao?
Nếu hắn kiên định với tình yêu thì trước kia đã không quên người cũ, quay đầu chạy về phía gã tổng trưởng cục hải quan quyền thế.
Dù sao, nếu là người đứng đắn, vậy tại sao trước kia cứ không ngừng ái muội ám chỉ cho mình? Mình chủ động hôn, hắn cũng không kháng cự, có lẽ bên ngoài nhìn ngọc ngà là thế, chưa chắc bên trong đã là thứ tốt đẹp.
Không! Không!
Chắc chắn trước kia cậu ấy đối xử với mình rất thật tâm. Mình cũng chẳng phải đồ ngốc, đương nhiên có thể nhận ra.
Nhưng hiện tại cậu ấy bị Bạch Tuyết Lam ép buộc tới hỏng rồi."
Trăm ngàn suy nghĩ tựa thủy triều đánh lại, Lâm Kỳ Tuấn nhìn chiếc ô tô của cục hải quan phía sau ngày càng nhỏ dần cho đến khi biến thành chấm nhỏ không thể nhận thấy, trong lòng như bị người ta đục thành lỗ hổng tối đen như mực, trống rỗng, chỉ chốc lát sau đã bị lấp đầy bởi chua xót.
Đều do lỗi của Bạch Tuyết Lam cả.
Nhớ ngày đó, hắn cùng Hoài Phong tới ngoại ô chơi đùa vô tư biết bao, ngọt ngào thoải mái biết bao.
Đó vốn là duyên phận, là thứ hắn đã nắm trong lòng bàn tay, vậy mà cuối cùng lại bị kẻ khác tranh đoạt, cắt từng mảnh thịt trên thân thể hắn xuống!
Hôm nay, thâm tâm hắn như bị người cầm con dao nhỏ cắt xuống từng miếng, từng miếng nhỏ.
Lưỡi dao kia mang theo bao chua xót thống khổ, khiến hắn thở dốc vì kinh ngạc, vừa thống khổ cơ hồ muốn rơi lệ, vừa hận không thể ăn sống nuốt tươi kẻ khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!