Chương 18: Part 2

Bạch Tuyết Lam cười cười cổ quái: "Bằng không một người tiết kiệm như cậu sao lại dễ dàng chi ra ba ngàn như vậy? Tại sao vừa nhìn thấy một cô gái xinh đẹp lại quay sang gạt tôi vậy?"

Tuyên Hoài Phong nghe được câu nói nồng mùi dấm chua này, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy tức giận, thầm nghĩ: "Nghe ý tứ của anh, từ nay về sau, bất kể là gặp người nào đều phải báo cáo cho anh, nếu không sẽ bị nghi ngờ. Nhưng tôi là nô lệ anh mua về chắc?

Cứ cho là quan hệ có chút thân mật, nhưng điều đó cũng không chứng tỏ toàn bộ quyền tự do của tôi đều giao cho anh.

Đừng nói tới việc quan hệ thân mật, ngay cả vợ chồng hợp pháp cũng không có chuyện cấm cản người khác giao thiệp với bạn bè.

Hơn nữa, chẳng lẽ trong lòng anh thì tôi là loại người có nhân phẩm không ra gì như vậy sao? Chỉ cần nhìn thấy một người phụ nữ, mặc kệ tốt xấu sẽ lập tức nổi tính háo sắc?"

Tuyên Hoài Phong càng nghĩ càng tức giận.

Nếu là trước kia, y đã sớm chỉ vào mũi Bạch Tuyết Lam mà mắng mỏ, nhưng hiện tại quan hệ hai người đã không như lúc trước.

Quan hệ trở nên phức tạp nên mùi vị trong lòng cũng biến đổi.

Tức giận mang theo cảm giác đau lòng, tim đau đớn như bị một con dao nhỏ chậm rãi găm vào. Tuy rằng tức giận so với trước kia còn lớn hơn nhưng miệng lưỡi không thể so được với những lúc đó. Trong lòng dâng lên một đống từ ngữ ác liệt nhưng y cũng đành bất đắc dĩ cắn răng chịu đựng, một từ cũng không thốt lên lời. Y chỉ đứng yên một chỗ, nắm chặt hai bàn tay, bả vai phát run.

Bạch Tuyết Lam nhìn gương mặt y xanh lại, hắn chấn động, nhanh chóng đứng lên, chạy lại đây: "Tôi nói đùa thôi mà, cậu đừng tưởng thật!"

Tuyên Hoài Phong vung tay, hất tay hắn ra, xoay người đi về phía cửa phòng.

Bạch Tuyết Lam luống cuống tay chân ôm chặt y từ phía sau, cứng rắn kéo y tới chiếc sô pha gần cửa sổ, ấn y ngồi xuống, liên tục giải thích: "Tôi chỉ đùa vui một câu thôi mà, cậu nhìn cậu xem, tức giận tới nhường này đây, không nên như thế đâu. Là lỗi của tôi, cậu tức giận thì cứ tát tôi một cái là được rồi."

Vừa dứt lời.

Ba!

Cảm giác trên mặt vừa đau vừa rát.

Đánh cho Bạch Tuyết Lam một cái khiến hắn lập tức im lặng.

Tuyên Hoài Phong thấy hắn nhìn mình chằm chằm, y cũng trừng mắt nhìn hắn, nghiêng đầu nói: "Thế nào? Nghĩ rằng tôi sợ, tôi luyến tiếc nên không dám đánh anh sao? Tôi biết anh là cường đạo, anh cứ việc dùng sức mạnh và thủ đoạn của mình đối phó với tôi cũng được!"

Bạch Tuyết Lam cười khổ: "Dù sao cũng chẳng phải chưa từng chịu đựng như thế này."

Bất tri bất giác nhớ tới những cái tát tối hôm qua.

Tuyên Hoài Phong đánh hắn một bạt tai nhưng không có cảm giác thống khoái như lúc đó, ngược lại càng cảm thấy khó chịu.

Muốn đánh hắn lần nữa nhưng thấy hắn chịu đựng như vậy, cảm giác tức giận muốn giương tay đánh người không cần suy nghĩ khi nãy đã không còn nữa. Huống hồ y cũng không phải hạng người ưa thích bạo lực.

Lúc này y chỉ có cảm giác muốn chạy trốn.

Nhưng là, người muốn chạy trốn cũng không thể thoát khỏi cánh tay đang siết chặt của Bạch Tuyết Lam.

Không còn phương án khả thi nào khác, y đành phải quay mặt sang một bên, sử dụng chiến thuật "không thèm nhìn mặt ngươi nữa".

Khuôn ngực y phập phồng mạnh mẽ.

Bạch Tuyết Lam thấy y quật cường như vậy liền trầm mặc, hai tay ôm y chặt hơn, mặc kệ Tuyên Hoài Phong có muốn hay không liền vén tóc mai bên vành tai y, mềm giọng cầu xin tha thứ: "Tôi biết tôi sai rồi mà, bảo bối ngoan, cậu lúc nào cũng đại nhân đại lượng nên tha thứ cho tôi lần này nha. Sao tôi không biết con người của cậu chứ? Nếu cậu là hạng người gặp ai cũng thích thì tôi cũng chẳng để cậu vào mắt làm gì, tôi cũng cần gì phải theo đuổi cực khổ như vậy, có mười cái mạng thì đều trao cả mười cái lên tay cậu."

Lại nói: "Về phần vì sao trên báo lại nói khoản tiền kia là do tôi quyên, tôi đoán lúc cậu quyên tiền đã dùng tới tên của tôi. Đây chính là tấm lòng cậu dành cho tôi nha, tiêu tiền của cậu để mua thanh danh về cho tôi, đúng không? Chính vì nghĩ như vậy nên tôi nhất thời cao hứng thái quá, nhịn không được mới đùa với cậu vài câu. Được rồi, được rồi, đừng tức giận, đều tại tôi làm hỏng mọi chuyện cả.

Tôi cũng ghét cái miệng không biết chừng biết mực của mình, cậu cứ đánh nhiều nhiều vào, đánh cho tôi nhớ đời."

Dịu dịu dàng dàng dỗ dành cả nửa ngày trời thì sắc mặt của Tuyên Hoài Phong mới chậm rãi bình ổn trở lại, ban đầu Tuyên Hoài Phong còn trầm mặc không nói lời nào, sau lại bị Bạch Tuyết Lam tìm mọi cách dây dưa chịu không nổi, lúc này y mới lạnh lùng nói: "Tiền là do tôi quyên, người ta hiểu lầm là do anh thì cũng chẳng có gì to tát cả. Tôi chỉ không hiểu là nếu tiền đã quyên đủ rồi, tại sao báo chí lại đăng tin muốn quyên tiền? Cho dù anh không muốn quan tâm nhưng tôi vẫn muốn biết cho rõ ràng.

Bọn họ đã từng đưa cho tôi một tờ giấy, bên trên có viết phương thức liên hệ và số điện thoại của trường tiểu học kia, có lẽ tôi phải tự mình tới đó một chuyến mới được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!