Tuyên Hoài Phong vừa nghe xong liền hối hận không thôi, lại hỏi: "Nhưng đó là chuyện nhà người ta, sao tiểu thư lại biết?"
Lê Hoa đáp: "Tôi vốn cũng đâu có biết. Chẳng qua mấy hôm trước có một cô bé bị người đưa tới các, cô bé khóc sướt mướt van xin, tôi nhìn kỹ mới nhận ra. Cũng do tôi lắm điều, tự nhiên lại đi tới hỏi chuyện, cô bé vừa khóc vừa kể lại mọi việc cho tôi. Thì ra phu nhân của gã đội trưởng kia vẫn không thể chấp nhận cô bé, nói cô bé trộm tiền rồi mang đi bán cho Thư Yến Các. Cô bé trẻ tuổi lại xinh đẹp như vậy, từng học qua đàn hát, đương nhiên ma ma trong các muốn vung tiền nhận lại rồi.
Tuy nhiên, tiền còn chưa kịp trả thì người nhà đội trưởng đã tới nhận lại người, nói muốn đưa cô bé trở về. Chắc bọn họ nghĩ đem tiểu thiếp bán vào trong kỹ viện thì thanh danh trong nhà bị ô uế, phút cuối mới sửa lại ý định.
Aiz… nếu là tôi nha, tôi thà bị bán vào đó cũng được, ít nhất còn có ăn có mặc, ai lại chẳng có cha mẹ sinh thành, đúng không? Tôi nhìn cánh tay cô bé bây giờ gầy chỉ còn da bọc xương, thật sự quá đáng thương mà.
Tuyên phó quan, ngài là người có quyền có thế, ngài có thể giúp đỡ cô bé không? Tục ngữ có câu rất hay "cứu một mạng người còn hơn xây bảy tầng phù đồ."."
Cô đưa ánh mắt đầy chờ mong về phía Tuyên Hoài Phong.
Không cần cô lên tiếng, trong lòng Tuyên Hoài Phong vốn đã tức giận vô cùng. Tuy nhiên, đây không phải là việc cứ đâm đầu vào là giải quyết được.
Y trầm ngâm một hồi, cau mày nói: "Nếu chỉ cần có tiền là cứu được cô bé ra thì chẳng phải nói đùa, muốn bao nhiêu tiền thì tôi chi bấy nhiêu. Thế nhưng hiện tại cô bé lại là tiểu thiếp của người ta, cho dù chúng ta có muốn vung tiền, người ta không đồng ý thì cũng hết cách. Trước tiên cần phải hiểu rõ mọi việc, bàn bạc qua với chồng của cô bé mới được. Tiểu thư có hỏi Tiểu Phi Yến xem tên họ đầy đủ của vị đội trưởng kia là gì không? Hắn quản binh ở nơi nào?
Làm việc ở đâu?"
Lê Hoa cười nói: "Chúng tôi chỉ mới gặp mặt nhau được một lúc, sao có thể hỏi nhiều như vậy được. Nhưng cô bé có nói với tôi rằng gã đội trưởng kia và cô bé là đồng hương, hắn thường xuyên khen cô bé hát rất hay mà. Cho nên tôi nghĩ gã đội trưởng kia cũng là người Quảng Đông. Đúng rồi, gần đây quân nhân Quảng Đông vào thành đặc biệt nhiều, ở nơi khác không tính chứ ở Thư Yến Các chúng tôi cơ hồ lúc nào cũng thấy khách là người Quảng Đông.
Bọn họ mặc quân trang, đem theo hộ binh, bộ dạng hung thần ác sát, cơ mà… ra tay cũng rất hào phóng. Không biết gã đội trưởng của Tiểu Phi yến có phải cùng đám với họ hay không nữa."
Tuyên Hoài Phong nghe nói tới những người vừa từ Quảng Đông tới, trong lòng lập tức nhớ tới kẻ nóng tính mình mới gặp hôm qua.
Nếu đã như vậy hẳn có thể tìm tam đệ hỏi thăm.
Nghĩ đến đó, Tuyên Hoài Phong lập tức nói với Lê Hoa: "Tiểu thư an tâm, việc này tôi cũng có một phần trách nhiệm nên sẽ không bàng quan đứng nhìn. Trước tiên tôi cần hỏi thăm chút tin tức, chờ khi nào có kết quả sẽ xem xem có biện pháp nào giúp đỡ cô bé hay không."
Lê Hoa cũng vô cùng vui mừng: "Nếu thật sự được như vậy thì tôi cũng đã làm được một chuyện tốt rồi."
Lúc này, cơn đau trên mắt cá chân cô đã giảm đáng kể, nói muốn trở về Thư Yến Các.
Tuyên Hoài Phong hỏi: "Có muốn tôi gọi xe đưa tiểu thư trở về hay không?"
Lê Hoa vội vàng xua tay: "Ngài đừng quên nha, hiện tại tôi là nhân vật không nên xuất hiện trong công thự, nếu kêu xe tới thì chẳng phải tuyên bố cho tất cả mọi người cùng biết? Không cần đâu, ngài cứ để tôi một mình lén lút ra ngoài, tự mình thuê một chiếc xe kéo, lặng lẽ rời đi là được rồi."
Tuyên Hoài Phong vô duyên vô cớ trở thành đồng lõa che dấu "việc tốt", y thực sự cảm thấy buồn cười.
Chẳng còn cách nào khác, y đành phải đỡ Lê Hoa tới cửa, giúp cô mở cửa.
Lê Hoa viết lên một tờ giấy nhỏ, ánh mắt tràn đầy tình ý nhìn y, thấp giọng nói: "Nếu ngài cứu được Tiểu Phi Yến rồi thì nhớ báo cho tôi nha, để tôi cũng chung vui với cô bé. Ở Thư Yến Các cũng có điện thoại, đây là số máy, ngài đừng đánh mất đấy."
Đặt tờ giấy vào tay Tuyên Hoài Phong, mỉm cười, lúc này cô mới bước ra khỏi phòng phó quan, bám tường chậm rãi bước đi.
Tiễn Tuyết Lê Hoa xong, Tuyên Hoài Phong ở lại trong phòng phó quan của mình suy nghĩ một lát.
Lần trước gặp được tam đệ, Tuyên Hoài Phong viết số điện thoại của Bạch công quán cho hắn, sau đó đi quá vội, đã quên mất việc phải hỏi số điện thoại của hắn.
"Sớm biết sẽ như vậy thì khi đó phải hỏi cách liên lạc với nó. Hiện tại thì tốt rồi, có việc muốn tìm tam đệ lại không được.
Có điều, theo lời Lê Hoa tiểu thư nói thì gần đây trong thành có rất nhiều binh lính Quảng Đông, phỏng chừng muốn tìm cũng không quá khó khăn. Tốt xấu gì thì hiện tại Tuyên Hoài Mân cùng là sẽ quan phụ tá của quân trưởng, hẳn là có thể hỏi han được.
Nếu Tôn phó quan có rảnh, vậy chuyện này có thể nhờ hắn rồi."
Tuyên Hoài Phong nghĩ vậy, lập tức ra khỏi phòng phó quan, đi lên văn phòng của Tổng trưởng.
Giương tay gõ hai cái lên cửa, cửa phòng lập tức được mở ra từ bên trong.
Bạch Tuyết Lam đứng trước cửa, một tay nắm trên khóa cửa, hỏi: "Cậu đi đâu vậy? Tôi tìm cậu cả nửa ngày trời đấy. Cậu mà còn không trở về chắc tôi phải tự mình đi tìm quá."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!