Chương 15: Part 1

Bên này, Tuyên Hoài Phong được dẫn đi thăm quan các phòng ban. Đi nửa vòng trong công thự, mấy thứ ở đây so với cơ quan chính phủ không khác biệt lắm. Cửa lớn và cửa sổ mỗi phòng đều được làm bằng thủy tinh, mấy chiếc bàn làm việc được sắp xếp ngay ngắn, trên bàn đặt đèn bàn và văn kiện. Thật ra, khi người trong công thự thấy được ô tô của tổng trưởng đến nơi đã sớm chuẩn bị tinh thần bị kiểm tra, mọi nơi đều được thu dọn đàng hoàng thỏa đáng.

Với cách làm này, cho dù bất kể người nào tới cũng không thể nhận ra có gì bất ổn.

Còn về Tuyên Hoài Phong, y mặc một bộ quân phục chỉnh tề mới tinh, tinh thần sảng khoái, tướng mạo tuấn nhã, thân hình cao gầy, mỗi khi đến nơi nào là mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía y. Mỗi bộ viên ở đây đều cúi đầu chăm chú múa bút cứ như có làm cả đời cũng không thể xong hết công việc, kỳ thực, không biết bao nhiêu ánh mắt ngoài cửa sổ đang len lén nhìn vị hồng nhân bên cạnh tổng trưởng. Chờ Tuyên Hoài Phong đi qua, tất cả mọi người đều ném bút sang một bên, chụm đầu chuyện to chuyện nhỏ.

Nếu nói y đi thị sát các phòng ban, vậy chẳng thà nói y bị các phòng ban ngắm nghía thì đúng hơn.

Tuyên Hoài Phong kiểm tra hồi lâu cũng cảm thấy chẳng có gì thú vị, kêu bộ viên dẫn đường đưa mình trở về phòng sĩ quan phụ tá, sau đó cảm ơn hắn, kêu hắn đi làm việc của mình.

Tuyên Hoài Phong đẩy cửa bước vào lại phát hiện Tôn phó quan vẫn chưa trở về. Không biết hắn cùng Bạch Tuyết Lam bàn chuyện quan trọng gì mà tới bây giờ vẫn chưa xong?

Y quyết định tới bàn làm việc vừa phê duyệt văn kiện vừa chờ Tôn phó quan trở về. Vừa đến bên bàn đã thấy văn kiện được xếp ngay ngắn thành một chồng, tất cả đều đã được phê duyệt hết, những văn kiện cần phê duyệt vẫn chưa được đưa tới.

Không có việc gì để làm mà Tuyên Hoài Phong lại chẳng muốn ngồi không chờ người trở về, y rời phòng phó quan, dựa theo trí nhớ để lên lầu tìm Bạch Tuyết lam.

Vừa tới góc thang lầu, một bóng người màu tím đột nhiên từ phía trên lao xuống, nếu không phải Tuyên Hoài Phong nhanh chóng thu bước lại, thiếu chút nữa đã bị đụng trúng.

Bóng người màu tím kia vội vội vàng vàng chạy xuống dưới, lại nhìn đông nhìn tây, mãi đến khi nhìn rõ Tuyên Hoài Phong mới hoảng sợ thất thần, bước chân chệnh choạng: "A…" khẽ kêu một tiếng, thân thể nghiêng ngả.

"Cẩn thận."

Tuyên Hoài Phong lập tức vươn tay đỡ người nọ, vừa nhìn rõ lập tức kinh ngạc: "Là cô?"

Thì ra là Lê Hoa của Thư Yến Các.

Thật ra cô cũng được coi là người quen.

Lê Hoa mặc một bộ sườn xám ngắn màu tím, kiểu dáng tân thời, bàn tay nhỏ bé xách chiếc túi lụa nhỏ nhắn, tươi cười với Tuyên Hoài Phong, bỗng nhiên nhíu chặt hàng mày tỏ vẻ đau đớn.

Tuyên Hoài Phong hoảng hốt, vội hỏi: "Sao rồi? Tiểu thư bị thương ở đâu sao?"

Lê Hoa từ tốn gật đầu, nhẹ giọng nói: "Hình như bị chặc chân."

Vừa nói vừa nhìn chung quanh, cô lặng lẽ nói với Tuyên Hoài Phong: "Tôi không muốn bị người khác thấy bộ dạng này, Tuyên phó quan, ngài có biết nơi nào thuận tiện không, chúng ta tới đó ngồi một lát." Ánh mắt mang theo chút khẩn cầu.

Một người phụ nữ bị thương ở ngay trước mắt lại đang nhờ vả mình như vậy, phàm là những người đàn ông lịch sự phong độ nào cũng không thể bỏ mặc.

Tuyên Hoài Phong đành phải dìu cô tới phòng phó quan, đỡ cô ngồi xuống.

Đang định đi tìm thuốc thoa cho Lê Hoa lại nghe cô nói: "Ngài đừng đánh động lớn như vậy, e sợ người ta không biết sao? Ngài xem, ở đằng kia có bình nước lạnh, làm phiền ngài mang nó tới đây, tôi dùng nước lạnh đó xoa chân một lúc là tốt rồi."

Tuyên Hoài Phong đem bình nước lạnh tới, Lê Hoa cầm khăn tay thấm ướt rồi đặt lên mắt cá chân phải, nhu nhu chườm lạnh.

Tuyên Hoài Phong nhìn cô tháo giày cao gót, đặt bàn chân trắng nõn như tuyết trên chiếc ghế đối diện, y lập tức đưa ánh mắt sang nơi khác, cách một lúc sau mới tò mò hỏi: "Sao tiểu thư lại ở đây?"

Lê Hoa đã sớm đoán được y sẽ hỏi câu này, đôi mắt trong veo như nước dõi theo y một lát, cười đáp: "Nếu đổi lại là người khác thì tôi sẽ không bao giờ nói thật, tùy tiện tìm một lý do qua loa trả lời là được. Thế nhưng nếu ngài đã mở miệng thì tôi sẽ bẩm báo lại cẩn thận từng chi tiết, chỉ có một điều kiện là ngài đừng truy cứu đến cùng."

Tuyên Hoài Phong nói: "Tiểu thư nói đi, tôi cũng chỉ tùy tiện hỏi thôi, có thể truy cứu ra chuyện gì?"

Lê Hoa mỉm cười: "Ngài có điều không biết, khi nãy tôi vội vàng xuống lầu là đang trốn ngài đấy."

Tuyên Hoài Phong càng thêm tò mò: "Tiểu thư trốn tôi làm gì?"

Lúc này, Lê Hoa bình tĩnh nói: "Ngài cũng biết rồi đấy, những nơi như Thư Yến Các chúng tôi đây cần rất nhiều khách quen ủng hộ mới có thể chống đỡ được. Lại nói tới khách quen, chẳng những bọn họ sẽ tới nơi của chúng tôi, ngẫu nhiên cũng có người sẽ kêu các cô nương ra ngoài gặp mặt. Hôm nay trong quý bộ có một vị quan lão gia gọi danh bài của tôi. Ai biết tôi vừa xong thì ngài và tổng trưởng đại nhân lại đi tới, khiến cho khách của tôi sợ nhảy dựng lên.

Nếu việc này mà để thủ trưởng biết, liệu chức quan này của hắn còn giữ được nữa hay không? Cũng vì lo tới chuyện này nên hắn vội vàng bắt tôi trốn đi. Khi nãy, lúc ngài đi tuần tra đó, tôi đứng trốn sau ngăn tủ nhìn theo, ai nha, ngài mặc quần áo trưởng quan, phía trước có người dẫn đường, ai thấy ngài cũng không dám ngẩng đầu, nhìn rất uy phong, cực kỳ uy phong nha."

Ánh mắt tràn đầy tán thưởng cùng hâm mộ bắn về phía Tuyên Hoài Phong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!