Lúc này, Bạch Vân Phi có hẹn với mọi người trong Niên gia.
Ăn một bữa cơm trưa, Bạch Vân Phi liền thay quần áo, ngồi xe kéo tới Niên trạch.
Gần đây hắn hay tới nơi này, gác cổng cũng nhận ra hắn, để hắn trực tiếp đi vào.
Tuyên Đại Vân đang ở trong phòng, nghe thấy người hầu gái bên ngoài nói: "Phu nhân, Bạch lão bản tới dạy phu nhân hát."
Tuyên Đại Vân vén rèm, cách cửa thủy tinh đã thấy Bạch Vân Phi, đôi tay cô rụt rè nắm lại, cười mỉm nhìn hắn tiến lại gần.
Bạch Vân Phi vội hỏi: "Không dám nhận, sao phu nhân lại nhọc công đứng đợi như vậy?"
Tuyên Đại Vân mang thai cũng lâu, sắc mặt hồng nhuận: "Không sao, bác sĩ Đức cũng nói tôi nên thường xuyên đi lại mới tốt."
Ngồi trong phòng khách, Tuyên Đại Vân nói: "Bạch lão bản, hai câu "Thủy điện phong lai thu khí khẩn, Nguyệt chiếu cung môn đệ kỉ tằng" hôm trước tôi vừa học, luyện đi luyện lại vẫn thấy khó, đang muốn nhờ cậu nghe qua, sau đó dạy lại một chút."
(Tạm dịch: Nước dâng, gió thổi, thu đang tới. Trăng soi cửa phủ được mấy tầng.)
Nói xong, khụ hai tiếng, nâng tay, vẻ mặt nghiêm túc xướng lên một lần.
Bạch Vân Phi nghe xong, cười nói: "Niên phu nhân, phu nhân rất có tài năng, xướng hay như vậy vẫn cảm thấy không vừa lòng sao? Tôi nghe cũng ổn mà."
Tuyên Đại Vân cũng có thiện cảm với chàng trai tuấn tú, lời nói cử chỉ tao nhã trước mặt, vậy nên tâm tình của cô cũng tốt, thái độ càng thêm ân cần, cười nói: "Cậu cũng nói là ổn mà thôi, có thể thấy được cũng không tốt lắm. Tôi là học cho vui nên không mong có tư cách lên sân khấu, cho dù có học bao nhiêu thì sau này cũng chỉ được tính là diễn viên nghiệp dư, không đến nỗi bị người ta chê cười…"
Nói đến lời này, bỗng nhiên dừng lại.
Ánh mắt của cô đặt lên người Bạch Vân Phi, nghi hoặc nói: "Trên mặt cậu có hai vệt hằn, làm sao vậy?"
Bạch Vân Phi ngạc nhiên, thầm nghĩ cô cũng rất tinh tế.
Hôm qua, đến Lâm Kỳ Tuấn cũng chưa nhận ra, ngược lại, vị phu nhân chẳng mấy thân thiết này chỉ cần thoáng nhìn một chút đã nhận ra điểm khác lạ.
Như vậy có thể thấy được, lòng dạ con người thật sự rất khác biệt.
Hắn âm thầm thở dài, lấy tay che nửa bên mặt, cố gắng cười: "Vẫn còn nhìn thấy sao? Đáng lẽ tối qua phải tan hết mới đúng."
Tuyên Đại Vân càng ngạc nhiên: "Là bị người khác đánh sao?"
Bạch Vân Phi nghiêng người, trốn tránh ánh mắt cô: "Sao lại nói vậy chứ? Là do hôm qua luyện tập, không cẩn thận trượt chân ngã, mặt va vào cạnh ghế. Phu nhân nhìn xem, chẳng phải mấy vệt thẳng như trên cạnh ghế hay sao?"
Tuyên Đại Vân biết hắn xấu hổ nên không gặng hỏi, chỉ nói: "Cậu cũng không nên coi thường, chỉ luyện tập mà… sau này nhớ phải cẩn thận hơn."
Thâm thúy nhìn liếc hắn một cái, thở dài.
Lúc này, người hầu đưa trà nóng tới.
Mỗi người bưng một ly trà, tâm tư đặt lên nước trà nóng hổi.
Tuyên Đại Vân nhấp một ngụm, bỗng nhiên nhăn mày, nghiêng nửa người nói với người hầu: "Chẳng phải tôi đã dặn rồi sao? Lúc Bạch lão bản tới thì đừng pha trà đặc, nên pha một chút nước hoa cúc đường phèn để người ta nhuận họng, tại sao lần nào cũng không chịu nhớ vậy?"
Bạch Vân Phi vội vàng nói: "Không sao, tôi cũng thường uống trà mà."
Tuyên Đại Vân nói: "Những người này thật không biết suy nghĩ cho người khác, cậu không cần phải nói đỡ cho họ."
Cô muốn người hầu dọn trà xuống, thay một chút hoa cúc ngâm nước đường tới đây.
Thấy Tuyên Đại Vân chăm sóc mình như vậy, trong lòng Bạch Vân Phi thật sự cảm kích, chén hoa cúc ngâm nước đường thường uống, đưa vào miệng, hương thơm cùng mùi vị lại mang thêm một chút tâm tư khác.
Tuyên Đại Vân thấy hắn không lên tiếng, không khỏi hỏi: "Sao vậy? Nước hoa cúc này không hợp khẩu vị?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!