Ngày hôm sau, Tuyên Hoài Phong và Bạch Tuyết Lam cùng tỉnh lại trên một chiếc giường, vừa mở mắt đã thấy gương mặt Bạch Tuyết Lam kề bên gối, y hoảng sợ nhảy bật dậy, thốt lên: "Xảy ra chuyện gì?"
Bạch Tuyết Lam cười khổ: "Cậu còn hỏi tôi? Rốt cuộc hôm qua cậu uống bao nhiêu rượu mà say tới nỗi đó?"
Tuyên Hoài Phong kinh ngạc, mắt trừng lớn: "Tôi làm sao?"
Biểu hiện không thể tin nổi.
Tuyên Hoài Phong ngồi xuống lại phát hiện thân thể dưới lớp chăn kia dĩ nhiên trần trụi, sửng sốt, liếc mắt nhìn Bạch Tuyết Lam một cái, hai gò má đỏ bừng.
Bạch Tuyết Lam cũng ngồi dậy, vui vẻ hỏi: "Nói vậy, những chuyện cậu làm lúc say đều quên cả rồi sao?"
Tuyên Hoài Phong cẩn thận nhớ lại việc tối qua, tự rời khỏi cửa Niên trạch, kế tiếp, hình ảnh trước mắt đều trở nên mờ nhạt, những bóng dáng mơ hồ, y cư nhiên đã say tới nỗi quên hết đất trời, xấu hổ, phẫn nộ nói: "Người say rượu làm sao nhớ được nhiều chuyện như vậy chứ? Ngược lại, có người nhân lúc người ta uống say liền lợi dụng." Bất mãn trừng mắt nhìn Bạch Tuyết Lam.
Đôi môi mỏng của Bạch Tuyết Lam giương lên, thoáng cười.
Tuyên Hoài Phong càng thêm tức giận, chất vấn hắn: "Anh đắc ý lắm sao? Chẳng lẽ hành vi như vậy khiến anh vui vẻ lắm sao? Trách không được trên mặt, trên người anh có những vết thương như vậy, căn bản là anh xứng đáng nhận lấy mà."
Tâm trạng Bạch Tuyết Lam đang rất tốt, nói: "Cậu nghĩ rằng tối qua, tôi nhân lúc cậu say liền chiếm tiện nghi của cậu? Sai rồi, sai rồi. Dù sao cậu cũng chẳng phải chưa từng trải qua chuyện này, chẳng lẽ tối qua tôi có làm chuyện đó hay không, thân thể cậu lại không cảm nhận được?"
Tuyên Hoài Phong bán tín bán nghi.
Thử cảm nhận một chút, quả nhiên không giống.
Sức lực Bạch Tuyết Lam lớn, nhẫn nại lại hơn người, cùng với hắn một đêm thì sáng hôm sau sẽ thấy cả thân thể như tan ra, lại càng không nói tới chuyện hạ thân khó chịu.
"Xem ra mình thực sự nói oan cho Bạch Tuyết Lam."
Cứ như vậy, Tuyên Hoài Phong càng thêm xấu hổ.
Rầu rĩ một hồi lâu, y chột dạ liếc nhìn Bạch Tuyết Lam một cái, hỏi: "Tôi uống rượu say lại bạo lực như vậy sao? Tôi thật sự không biết mà."
Bạch Tuyết Lam hỏi: "Vậy là cậu không nhận lỗi đúng không?"
Chỉ bằng dấu tay trên gương mặt tuấn tú của hắn, y muốn không nhận lỗi cũng chẳng được.
Xưa nay, Tuyên Hoài Phong không phải kẻ có da mặt dày, miệng lưỡi lại không lợi hại được như Bạch Tuyết Lam, lúng túng nói: "Sao lại không nhận lỗi? Vậy coi như tôi nợ anh lần này."
Bạch Tuyết Lam sớm chờ một câu này, hỏi: "Cậu tính trả nợ tôi như thế nào đây?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Bồi thường tiền sao? Chắc là anh không chịu đâu."
Bạch Tuyết Lam nói: "Đương nhiên, cậu đánh người ta, nghĩ bồi thường chút tiền là xong việc sao? Huống hồ tôi cũng đâu thiếu tiền….."
"Được rồi, tôi biết anh không thiếu tiền." Tuyên Hoài Phong nghe giọng điệu cổ quái, đầy đắc ý kia của hắn liền nhịn không được, sợ hắn được một tấc lại muốn tiến một thước, ngắt lời: "Chúng ta không bàn tới chuyện tiền bạc, nhưng anh cũng không được đề xướng yêu cầu mà người khác không làm được. Nói đứng đắn nhé, hiện tại kêu người hầu mang thuốc tới đây, tôi giúp anh thoa thuốc."
Bạch Tuyết Lam nói: "Không cần kêu người hầu, chẳng phải lần trước tôi đã để một lọ thuốc tiêu độc trị bầm ở ngăn kéo hay sao? Vốn định dùng cho cậu, ai ngờ tình thế đảo ngược rồi, lại là tôi dùng trước."
Cố ý hít một hơi thật sâu.
Tuyên Hoài Phong không khỏi buồn cười: "Cũng may là anh thông minh hiểu ra đấy. Sau này mà thấy tôi uống rượu thì chạy xa xa chút đi."
Nói xong, y dùng chăn kéo lên vai, quấn quanh người, xuống giường.
Bạch Tuyết Lam nhanh chóng giữ chặt y lại: "Không phải cậu nói giúp tôi thoa thuốc sao? Muốn đi đâu vậy? Tôi tuyệt đối không cho cậu chạy trốn đâu."
Tuyên Hoài Phong sợ hắn sẽ náo loạn lên đem chăn trên người mình túm xuống, y vội vàng kéo chăn lên tận cổ, cố gắng nắm chặt góc chăn, nói: "Chẳng lẽ tôi còn có thể chạy được hay sao? Tôi muốn thay quần áo trước, sau đó tới ngăn kéo lấy thuốc thoa cho anh, vậy thôi."
Bạch Tuyết Lam cợt nhả nói: "Lấy thuốc thì lấy đi, mặc quần áo làm gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!