Ôm lấy Tuyên Hoài Phong đến giữa giường, bàn tay luồn vào giữa đầu gối, chậm rãi hướng lên trên.
Hai chân bị mở ra, Tuyên Hoài Phong lập tức nhíu mày, tuy rằng y say rượu nhưng vẫn loáng thoáng nhận biết được sự vật chung quanh, y lập tức vặn vẹo người ngồi dậy, bị Bạch Tuyết Lam nhẹ nhàng nhấn một cái, lại ngã trở lại giường.
Nhận ra nơi đó bị người ta tùy tiện vuốt ve, trái tim Tuyên Hoài Phong đập càng nhanh, phảng phất như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, miễn cưỡng đè lại đôi tay đang lộng hành giữa hai chân mình, nửa khép mắt, thở gấp hỏi loạn: "Ai? Muốn làm gì vậy? Ai vậy?"
Bạch Tuyết Lam cười nói: "Cục cưng, say đến nỗi nhận không ra tôi nữa rồi."
Hắn ngả nửa người, hôn lên trán, chóp mũi, môi Tuyên Hoài Phong.
Tuyên Hoài Phong vội vàng thở hổn hển, phát hiện đôi tay kia đang lộn xộn trên thân thể mình, hơn nữa vẫn có ý muốn làm càn, y nhanh chóng đè lại, cúi đầu hỏi: "Kỳ Tuấn, là anh sao?"
Sắc mặt Bạch Tuyết Lam biến thành xám xịt.
Giống như giữa lúc tiết trời đang nóng bức tới cực điểm, cả người đều là mồ hôi, bỗng nhiên rơi vào hầm đá, toàn thân lạnh toát.
Cả người đông cứng.
Lạnh tới tận xương.
Không thể nghĩ tới chuyện gì.
Giống như chỉ cần suy nghĩ một chút thì thân thể sẽ tan thành từng mảnh nhỏ.
Hóa thành bột phấn, nghiền nát thành tro bụi.
Trong giây lát, ánh mắt dịu dàng bỗng nhiên dữ tợn khiến người ta hoảng sợ. Hắn thực sự muốn tát lên gương mặt xinh đẹp không chút tì vết của kẻ đang say sưa kia, kẻ mà hắn yêu thương nhất, đánh cho tên vô liêm sỉ này tỉnh lại, đánh cho y bất tỉnh.
Đánh cho đến khi khóe môi, cánh mũi của y tràn đầy máu tươi.
Đánh cho đến khi y khóc rống, nước mắt như mưa, đến khi y nhận ra trái tim của hắn thống khổ tới mức nào, đến khi y quỳ xuống xin tha thứ.
Nếu không phải cảm giác lạnh lẽo như đặt cả ngàn cân lên lưng hắn, nếu không phải thân thể cứng ngắc đến một ngón tay cũng không thể động đậy, Bạch Tuyết Lam cảm thấy mình nhất định sẽ xuống tay.
Hận không thể… giết chết cái tên vô tình này.
Từng hơi thở phả ra từ mũi hắn đều lạnh lẽo thấu xương.
Gắt gao nhìn người trên giường, người vừa mới cho hắn cảm giác sung sướng ngọt ngào.
Tuyên Hoài Phong không chút bắt bẻ, chỉ biết đôi tay bướng bỉnh sờ loạn trên người mình bỗng nhiên dừng lại, lòng bàn tay ngoan ngoãn dán lên cạnh sườn. Lo lắng bàn tay ấy bỗng nhiên lại cử động, Tuyên Hoài Phong nhẹ nhàng đẩy, thì thào không rõ: "Là anh sao? Anh tới nhà chị em làm gì? Hơn nữa cũng muộn rồi…."
Giống như nói nhảm.
Say rượu mới thốt lên những lời đó.
Bạch Tuyết Lam nghe những lời phụ bạc đó, giọng nói nhẹ nhàng ôn nhu, một cỗ chua xót nhịn không được liền dâng lên.
Hắn biết, những lời này đâu phải nói với hắn.
Là nói với Lâm Kỳ Tuấn.
Tuyên Hoài Phong cho dù say đến vậy, miệng vẫn gọi tên Lâm Kỳ Tuấn.
Còn Bạch Tuyết Lam hắn thì sao? Ngay cả một làn khói nhẹ, cả một hạt bụi cũng không bằng!
Bạch Tuyết Lam càng nghĩ càng đau khổ.
Càng đau khổ lại càng không thể kiềm chế cảm giác nhục nhã, tức giận trong lòng, ánh mắt dần dần trở nên tà ác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!