Ô tô đi một đoạn thật xa, rẽ qua một con ngõ liền biến mất không còn bóng dáng, chỉ còn sót lại những đám bụi bay là là trên mặt đất.
Lâm Kỳ Tuấn đứng đó một lúc lâu, cảm giác thương tâm ngấm vào tận xương tủy.
Vốn định cứ như vậy lên xe về nhà, lại sợ lạnh nhạt với Bạch Vân Phi, đành phải chịu đựng cả người khó chịu quay vào trong nhà hắn.
Trong phòng khách của Bạch Vân Phi, ở giữa là một chiếc bàn bát tiên, trên mặt bàn là một đống lễ vật, mợ của hắn liên tục khen Lâm Kỳ Tuấn: "Thật không hổ là cậu chủ của tiệm buôn tây, tiêu pha thật xa hoa nha. Cái khác không nói, chỉ cần nhìn hai bộ trang phục diễn này cũng đã giá trị tới hai, ba trăm đồng. Không phải cháu đang lo không có bộ cung trang mới hay sao?
Vở diễn mới tháng sau ở Thiên Âm Viên nhớ mặc bộ này vào đoạn cuối, vừa diễm lệ lại vừa tươi tắn, nhất định sẽ khiến không khí thêm náo nhiệt. Hộp trân châu Tây dương này cứ dùng để thêu lên khăn quàng vai đi, cứ làm như vậy, sau này sẽ có dịp cần dùng tới."
Bạch Vân Phi vừa trở về đã thay quần áo đi đường ra, đổi thành một bộ áo ngắn màu trắng, rót một chén trà nhỏ, chậm rãi nhấm nháp.
Mợ thấy hắn chẳng mấy quan tâm liền quay đầu sang: "Đại thiếu gia à, mới vào tới cửa thôi mà, ai lại trêu chọc cậu vậy? Bên ngoài ai cũng nói cậu ôn hòa thích cười, có ai biết được khi mới về nhà là cậu lại trưng cái bản mặt này ra."
Lúc này Bạch Vân Phi mới nói: "Mợ thích hộp trân châu tây dương kia thì cứ lấy đi, sớm muộn gì chẳng phải mang tới tiệm cầm đồ. Còn nhắc tới khăn quàng vai? Lần trước tôi vất vả lắm mới nhờ người ta làm cho được một cái mới, cuối cùng các người cầm nó đi đâu rồi? Hôm kia lên sân khấu diễn vở "Dương phi", tôi cũng chỉ có thể dùng một bộ cũ, trân châu trang trí có mười viên thì rụng tới tám."
Mới nói một nửa, bỗng nhiên thấy Lâm Kỳ Tuấn đi vào, y lập tức ngừng lại, tiếp tục uống trà.
Lâm Kỳ Tuấn cảm thấy không khí có chút kỳ lạ, cố gượng cười hỏi: "Làm sao vậy? Lại có người nào khiến em mất hứng hay sao?"
Mợ của Bạch Vân Phi nghe xong đã thấy vô cùng không thoải mái, chẳng qua gần đây Lâm Kỳ Tuấn chi ra rất nhiều, mỗi lần đến cũng chẳng vác tay không, thực sự không muốn đắc tội hắn, đành phải nặn ra nụ cười, than thở: "Đâu có ai biết chứ. Lâm thiếu gia, tôi nào dám đắc tội nó dù chỉ một phân, cẩn thận hầu hạ còn sợ không chu đáo mà. Vân Phi nhà chúng tôi tính tình không được… cũng may có ngài tính tình ôn hòa, lúc nào cũng tìm cách đối đãi tốt với nó.
Vừa nãy tôi chỉ nới với nó là phải thành tâm báo đáp ngài thôi."
Mấy lời này thật khó nghe, Lâm Kỳ Tuấn cũng chẳng có kiên nhẫn, thừa dịp bà ta ngưng lời liền khụ một tiếng: "Đừng nói những lời như báo ân, tôi với cậu ấy đều là bạn bè thân thiết, thấu hiểu lẫn nhau, giúp đỡ nhau những lúc khó khăn thì có là gì? Mấy thứ anh mới đưa tới em có vừa ý hay không?" Quay sang nói chuyện cùng Bạch Vân Phi.
Mợ của hắn lại vội càng gật đầu: "Vừa, vừa chứ, làm gì có chỗ nào để phê bình."
Lâm Kỳ Tuấn không để ý tới bà ta, chỉ đi tới bên canh Bạch Vân Phi, giọng hòa hoãn: "Chỉ là thời gian gấp rút, anh vốn muốn bọn họ làm cho em một chiếc khăn quàng vai. Tuy nhiên, hộp trân châu này là hàng thượng hạng, vừa mới nhập khẩu từ Nhật Bản về đây, trang trí trên mũ phượng sẽ hợp vô cùng. Em nghĩ xem có đúng không?"
Bạch Vân Phi cũng không nói lời nào, vẻ mặt lạnh lùng thản nhiên.
Mợ hắn thấy hai người như vậy nên cũng không muốn ở lại lâu, nói một câu: "Tôi ra ngoài rót cho ngài một chén trà nóng, mấy chén ở đây đều lạnh hết cả rồi." Thô lỗ cầm một chén trà rồi vọt ra ngoài.
Tới khi không nhìn thấy bóng dáng bà ta đâu thì Lâm Kỳ Tuấn mới ngồi xuống bên cạnh Bạch Vân Phi: "Làm sao vậy? Cho dù có muốn giận anh thì cũng nên nói ra tội trạng đúng không? Hoài Phong là bạn bè nhiều năm của anh, chẳng lẽ anh thấy cậu ấy tới cũng không được tự do chào hỏi hay sao? Em quản lý thật nghiêm."
Bạch Vân Phi nhịn không được, quay mạnh đầu lại: "Tôi mặc kệ anh với Tuyên sĩ quan ra sao, tôi chỉ muốn hỏi anh, chuyện ở nhà hàng Kinh Hoa là như thế nào? Anh không cần tôi thì cũng đừng hại tôi như vậy."
Lâm Kỳ Tuấn kinh ngạc: "Anh làm gì có ý định hại em?"
Bạch Vân Phi phẫn nộ: "Anh còn dám nói như vậy? Anh lừa tôi tới đó, chẳng lẽ tôi lại không biết?"
"Thì ra là chuyện này." Lâm Kỳ Tuấn nói: "Em cao giá, danh tiếng bên ngoài lớn. Có người bạn biết anh và em là chỗ quen biết nên muốn kết bạn với em, hắn đến năn nỉ anh mời em đi ra ngoài một bữa. Anh từ chối mãi không được nên mới bất đắc dĩ đồng ý. Anh vốn định tự mình tới nhà hàng Kinh Hoa một chuyến, nhưng công việc ở tiệm buôn tây cứ níu chân mãi, làm việc xong xuôi lại phải tranh thủ mang mấy thứ này đến cho em, anh nghĩ bữa tiệc bên đó cũng xong rồi nên mới tới thẳng nhà em đó thôi.
Nếu không phải như vậy, bất luận thế nào anh cũng không thất hẹn với em, anh thực sự không có ý định lừa em đâu mà."
Bạch Vân Phi hừ lạnh: "Bạn bè? Tôi thật sự không biết anh lại có người bạn bạo lực như vậy đấy."
"Cái gì? Hắn dám dùng bạo lực với em? Không thể nào. Anh quen biết Lưu Cư Lâm mấy năm nay, hắn là ông chủ của cửa hàng tơ lụa Lưu thị, từ nhỏ đã học trong trường tư thục, lại học hành cổ văn, vừa nhìn đã nhận ra hắn là người vô cùng nhã nhặn, hắn lại rất muốn kết bạn với em, vậy nên anh mới đồng ý mời em cho hắn gặp. Hắn cư nhiên dám bắt nạt em sao? Không được, anh nhất định phải tự mình đi chất vấn hắn!" Nói xong, Lâm Kỳ Tuấn trầm mặt xuống, lập tức đứng lên muốn đi ra ngoài.
Bạch Vân Phi lại giữ chặt hắn: "Đừng đi! Mọi chuyện mà truyền ra ngoài thì tôi làm sao dám gặp ai nữa? Không phải Lưu tam thiếu gia, hôm nay hắn ngồi yên, không có làm gì cả, nhưng trong bữa tiệc có một người làm ăn trên báng súng, thích làm nhục người khác."
Hắn lập tức kể toàn bộ sự việc ở nhà hàng Kinh Hoa, vẻ mặt vừa xấu hổ vừa giận dữ.
Lâm Kỳ Tuấn nghe xong, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, nhanh chóng xem xét vẻ mặt của Bạch Vân Phi, quả nhiên trên gương mặt trắng nõn xuất hiện dấu năm ngón tay đo đỏ. Vừa rồi hắn nghiêng người nên tầm mắt bị che khuất.
Lâm Kỳ Tuấn hung hăng mắng đám quân phiệt khốn nạn hại người, vừa khiển trách Lưu Cư Lâm: "Tại sao thấy em chịu thiệt mà hắn cũng không lên tiếng, thật chẳng ra gì cả! Uổng công hắn còn nói ngưỡng mộ em từ lâu! Từ nay về sau đừng nghĩ tới chuyện anh để ý tới hắn nữa."
Một lúc lâu sau, cơn tức giận cũng giảm đi chút ít, nhưng đau lòng lại tăng lên, một bên phái lái xe tới nhà thuốc mua loại thuốc giảm sưng tốt nhất, một bên giặt khăn mặt sạch sẽ, giúp Bạch Vân Phi vào phòng nghỉ ngơi. Giúp Bạch Vân Phi trườm nóng nửa bên mặt, tự trách: "Đều do anh nhất thời mềm lòng nên bị kẻ khác lợi dụng, tự nhiên lại khiến em chịu tội. Từ nay anh sẽ từ chối hắn tất thảy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!