Tại khu ghế lô trong nhà hàng Kinh Hoa, Triển tư lệnh nhìn Tuyên Hoài Phong mang theo vệ binh, dẫn Bạch Vân Phi đi ra ngoài, lại đóng cửa phòng một lần nữa, tiếp tục ôm mỹ nhân oanh oanh yến yến, uống rượu phè phỡn.
Tiểu Ngân Nhi dán ngực lên người Triển tư lệnh, dụ Triển tư lệnh uống rượu: "A di đà phật, Bạch lão bản đã về rồi, ngài cũng không thể không để ý tới tôi nha."
Triển tư lệnh lấy tay vỗ lên mông cô, mỉm cười: "Cút mẹ nó đi, cái gì mà Bạch lão bản, đều là loại con hát bán mông cho người khác thôi. Chẳng biết cái thế giới này ra sao nữa, đám thanh niên bây giờ lại thích cái lũ nam không ra nam, nữ không ra nữ này."
Nói xong, đưa mắt trừng sang đứa cháu ruột của hắn: "Tiểu tử, đã gọi hồn về chưa đấy? Thúc của cháu quan tâm đến sở thích này của cháu mới gọi cái tên họ Bạch kia tới, mệt cái tên thỏ con này, vừa nhìn thấy tên tiểu tử Tuyên gia kia đã trợn cả mắt lên. Mẹ nó! Đã làm quân trưởng rồi mà còn không có tiền đồ như vậy sao?"
Mọi người chung quanh thấy hắn mắng chửi thô thiển, lập tức khuyên giải: "Tư lệnh, Triển quân trưởng là người tuổi trẻ tài cao, ngài mắng ít vài câu đi. Bằng không mặt mũi Triển quân trưởng biết để đi đâu?"
"Bạch Vân Phi là một tên đào kép thôi, Triển quân trưởng chướng mắt là lẽ đương nhiên. Triển quân trưởng là người có khẩu vị cao mà."
Triển tư lệnh cười mắng: "Cút bà bọn bay đi, ai cho phép bọn bay nói tốt cho nó. Lão tử thích chửi thì chửi, nói nó là thỏ thì là thỏ, xen vào làm quái gì. Tuy khẩu vị thằng cháu này của lão tử có chút quái, nhưng biết cách làm việc. Lần trước ở Lôi huyện còn dám phanh phui hai khu căn cứ của Lôi lão hổ, ha ha! Vét sạch sẽ toàn bộ số thuốc phiện Lôi lão hổ cất giữ."
Mọi người vội vàng nịnh bợ: "Chậc chậc, lợi hại, lợi hại."
"Triển quân trưởng làm việc có năng lực như vậy cũng do Triển tư lệnh biết cách dạy dỗ, là kế thừa dòng máu của ngài."
Mấy cô gái ở đây còn đang thắc mắc, tại sao vị quân trưởng này lại không vui đùa với mình, vừa nghe như vậy đã biết hắn thích đàn ông, vậy nên bọn họ lại càng cố gắng làm nũng với Triển tư lệnh.
Triển tư lệnh ăn uống no đủ, bàn tay sờ loạn trên ngực cùng mông mấy cô nàng kia, bỗng nhiên hứng trí, móc đống bạc trắng vứt lên trên mặt bàn, thét to: "Không bàn công việc nữa! Nào! Đánh bạc! Không cần tiền mặt, bản tư lệnh dùng bạc trắng! Phụ nữ không cần dùng tới bạc trắng làm gì, thua thì cởi một lớp áo. Cởi hết thì bản tư lệnh có thưởng!"
Mười gã ngồi đây thì có tới chín gã là dân cờ bạc, hơn nữa cũng chẳng thiếu tiền, lập tức sắn tay áo nhập cuộc.
Đầu năm nay, tiền mặt không bằng tiền tây dương, mấy cô gái thấy tiền mặt cũng chẳng có phản ứng lớn, nhưng thấy mấy đồng bạc trắng kia lại như vớ được ngọc ngà châu báu, nghe nói có thưởng thì chỉ muốn thua để cởi quần áo. Ánh mắt tỏa sáng thế kia nhưng miệng vẫn làm bộ thẹn thùng mắng lại, xoay eo, nũng nịu nói không cần.
Triển Lộ Chiêu lại hoàn toàn không có hứng thú, chỉ uống rượu, chẳng thèm liếc mắt người nào đến một cái. Tuyên Hoài Mân, sĩ quan phụ tá của hắn cũng vì hắn mà rót từng chén rượu.
Uống mấy chén, trên bàn đã loạn hết cả lên, quả thực không thể chịu nổi.
Triển Lộ Chiêu nhướn mày, đặt chén xuống, đứng lên: "Tư lệnh, tôi về trước."
Người khác còn muốn giữ hắn lại, Triển tư lệnh nói: "Không cần phải giữ hắn lại, hắn không thích bài bạc, thích đi đâu thì đi. Con rùa nhỏ, tám phần là đi tìm thỏ trắng rồi. Này, nói cho cậu biết, tổng trưởng cục hải quan là người một nhà với tổng lý đấy, chúng ta mới đến, chưa làm được gì to tát thì đừng có chọc vào tên họ Tuyên kia. Còn nhiều thời gian, lúc tắt đèn thì nam nữ cũng như nhau hết, cởi hết quần áo rồi tìm một chỗ cắm vào, lại chẳng cùng một dạng chắc…."
Triển Lộ Chiêu không đợi hắn nói xong đã dẫn sĩ quan phụ tá cùng hai tên vệ binh ra ngoài, sớm không còn bóng dáng.
Tuy Triển tư lệnh mới tới nơi này nhưng đã sớm phái người mua một tòa nhà lớn trong nội thành. Một năm nay đã kiếm được tám, chín vạn, lại phát hành công trái địa phương, quả thực buôn bán lãi quá nhiều, vung tiền như nước, tòa nhà kia chẳng những to lớn, mà bố trí bên trong cũng vô cùng xa hoa.
Bởi vì hắn làm tư lệnh nên cũng đắc tội không ít người, bên ngoài cứ cách vài bước lại có một vệ binh đứng gác, tay ghìm chặt súng, đứng nghiêm.
Triển Lộ Chiêu trở về phòng mình, đặt mông ngồi xuống ghế dựa, không nói một tiếng.
Tuyên Hoài Mân rót cho hắn một chén trà giải rượu: "Quân trưởng, ngài uống một ngụm trà, bớt giận đi."
Triển Lộ Chiêu nhíu mày, ngầng đầu lạnh lùng nhìn hắn: "Ánh mắt nào của cậu thấy tôi tức giận?"
Tuyên Hoài Mân vẫn trưng bộ dạng cười hì hì, nói: "Được, ngài không tức giận. Tôi mang nước tới cho ngài rửa mặt."
Triển Lộ Chiêu tức giận, lạnh lùng nói: "Tôi không rửa."
Tuyên Hoài Mân nói: "Ngài không rửa thì tôi rửa vậy."
Bưng một chậu nước lạnh tới tới, thoa dầu thơm, tỉ mỉ cọ rửa, lại dùng khăn mặt nhẹ nhàng lau, lấy một chiếc bình thủy tinh vô cùng tinh xảo trong ngăn kéo ra. Bên trong là kem dưỡng da được chuyển từ Mĩ, là thứ quý hiếm.
Hắn dùng đầu ngón tay quét một ít, soi gương, thoa lên mặt.
Triển Lộ Chiêu lạnh lùng nhìn, nói với hắn: "Cậu đừng phí công nữa, có thoa thêm một trăm bình cũng vẫn là khuôn mặt đấy thôi, có thể nở hoa hay sao?"
Tuyên Hoài Mân quay đầu lại, cười nói: "Lọ kem dưỡng da này là tôi dùng tiền của ngài mua, cũng vì tốt cho ngài thôi. Ngài muốn lúc hôn lên mặt tôi sẽ cảm thấy nó mịn màng hay là thô ráp?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!