Chương 1: Part 1

Tuyên Hoài Phong đi dạo trong tiểu viện, ngửi hương hoa hòe thơm ngát trong nắng sớm, chậm rãi bước đi.

Đi một hồi, bỗng nhiên giật mình dừng bước.

Không khỏi bật cười.

Thật là, thói quen mỗi ngày rời giường liền đi tới phòng của Bạch Tuyết Lam, nhưng hiện tại Bạch Tuyết Lam đang ngủ say trong phòng của mình, vậy mình còn đi hướng này làm gì?

Hôm nay tổng thự cũng không đưa văn kiện tới, không cần phải xử lý công vụ.

Y chọn con đường đá bên cạnh cây cầu nhỏ, vừa thưởng thức phong cảnh sáng sớm, vừa đi tới nhà ăn. Đến trước nhà ăn, bỗng nhiên nghe thấy tiếng của Trương Nhung chào hỏi từ rất xa. "Tuyên sĩ quan, ngài thức dậy sớm thế."

Tuyên Hoài Phong dừng bước, gật đầu với hắn.

Trương Nhung nhanh chóng theo kịp, cười hỏi: "Ngài tới ăn điểm tâm sao?"

"Đúng." Tuyên Hoài Phong hỏi: "Anh cũng chưa ăn sao?"

Trương Nhung cười ha hả: "Xem ngài nói kìa, tôi chỉ là người hầu thôi, làm sao dám tới nhà ăn để ăn cơm? Cho dù có muốn ăn thì cũng phải ăn dưới nhà bếp. Tôi tới đây là lấy điểm tâm cho khách thôi, tốt xấu gì thì người ta cũng là khách được mời tới cửa, tổng trưởng không rảnh tiếp đón, nhưng đám người hầu chúng tôi cũng không thể không rảnh mà, ngài nói đúng không?"

Tuyên Hoài Phong thấy hắn nháy mắt với mình nên cũng biết đối tượng được nói tới là ai, kinh ngạc hỏi: "Hắn còn chưa đi sao?"

Trương Nhung nói: "Không đâu. Hắn vẫn ngồi trong phòng tổng trưởng hết cả một buổi tối, tôi thấy tổng trưởng không lên tiếng thì hắn cũng không dám chưa nói lời nào đã rời đi, nếu chọc cho tổng trưởng tức giận, vậy thì chén cơm của hắn sau này có rắc rối rồi."

Tuyên Hoài Phong âm thầm áy náy, vội vàng nói: "Để người ta chờ suốt một đêm không ngủ như vậy là không nên, tôi tới gặp hắn, mời hắn về trước vậy."

Xoay người bước lên thềm đá, bỗng nhiên cảm thấy không ổn.

Bạch Vân Phi là người có thân phận khó nói, Bạch Tuyết Lam lại đem người ta để trong phòng một đêm mà chẳng quan tâm, hiện tại, mới sáng sớm mình đã tới mời người ta ra về… rất giống hành vi "tranh sủng".

(YY: =)))))))))))) a thật là ku te quá đi a ơi *nhào tới nựng*

Lam ca: *ôm Phong ra sau lưng* cái tay định làm j đấy? *lườm*

YY: *ôm mặt mếu*)

Hơn nữa, bạch Vân Phi cũng là người quen biết với Lâm Kỳ Tuấn. Tuyên Hoài Phong nghĩ tới chuyện sau này Bạch Vân Phi gặp được Lâm Kỳ Tuấn, không biết hắn sẽ nói như thế nào về việc này, trong lòng có chút chột dạ cùng kiêng kỵ.

Tuyên Hoài Phong suy nghĩ một hồi, xoay người gọi Trương Nhung lại: "Phiền anh giúp tôi đi một chuyến. Sau khi đem điểm tâm tới cho Bạch lão bản thì nói với hắn một tiếng xin lỗi, nói là tối qua tổng trưởng nhận được công vụ khẩn cấp cần phải xử lý nên mới để hắn đợi một đêm. Bởi vì công việc ở tổng thự vẫn chưa xong nên hôm nay đành phải mời hắn về trước, đợi đến khi xử lý xong mọi chuyện thì tổng trưởng sẽ tới xin lỗi hắn sau."

Y nói một câu, Trương Nhung lập tức trả lời "vâng".

Tuyên Hoài Phong nói xong vẫn thấy Trương Nhung đứng bất động, phất tay nói: "Đi đi thôi, đừng để người ta đợi lâu."

Trương Nhung biết y không hiểu phương diện này, vẻ tươi cười trên mặt có chút ái muội, thấp giọng nói: "Tuyên sĩ quan, nên xuất cho người ta bao nhiêu? Ngai nói số lượng thì tôi mới có thể tới phòng thu chi để lĩnh tiền nha."

Lúc này Tuyên Hoài Phong mới hiểu.

Nhưng trước kia, khi y vẫn còn ở nhà của mình, thỉnh thoảng cha và thủ hạ của ông cũng tới lễ đường, phần lớn đều ở bên ngoài, rất ít khi gọi tới nhà chính. Huống hồ, cho dù gọi vào nhà chính thì cũng không phải do Tuyên Hoài Phong phụ trách tiền thù lao, ai biết phải cấp bao nhiêu cơ chứ?

(Lễ đường: là cách gọi khác của kỹ viện ngày xưa. Hiện tại chỉ là nơi biểu diễn xiếc, hí kịch,… nơi bán mình của đào kép hoặc kỹ nữ.)

Tuyên Hoài Phong do dự, hỏi ý Trương Nhung: "Một đêm nên cấp bao nhiêu?"

Trương Nhung nói: "Cái này cũng không rõ lắm, bình thường đều xem ý của tổng trưởng. Tổng trưởng nói bao nhiêu thì phòng thu chi đưa tới bấy nhiêu. Ít thì hai mươi, ba mươi, nhiều nhất là hai trăm, có đôi khi tổng trưởng vui vẻ sẽ cho tới bốn trăm, năm trăm."

Hắn vừa nói xong, Tuyên Hoài Phong đã có quyết định: "Vị này là một diễn viên nổi tiếng, người ta lại ở đây qua đêm, nếu đưa ít thì người ta lại nói tổng trưởng hẹp hòi. Theo tôi thấy, dù thế nào cũng nên cấp khoảng ba, bốn trăm đồng."

Không hiểu sao, bỗng nhiên Tuyên Hoài Phong có chút mất tự nhiên, lắc đầu: "Tối hôm qua tổng trưởng cũng không ở phòng kia, không có chuyện gì với hắn cả, bỗng nhiên đưa cho người ta nhiều như vậy lại có chút giấu đầu lòi đuôi. Đối với thanh danh của tổng trưởng không tốt, mà đối với thanh danh của Bạch lão bản cũng không hay."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!