Chương 9: Part 2

Tuyên Hoài Phong khẽ tránh mặt sang bên cạnh, nửa ngày không nói chuyện, giống như tức giận mà cũng giống như đang ngẩn người, một lúc lâu sau mới yếu ớt lên tiếng: "Em chỉ sợ trong lòng anh cũng suy nghĩ giống như vậy. Lời đồn vô căn cứ đến đâu lại chẳng có nguyên nhân, đúng không?"

Lâm Kỳ Tuấn bỗng nhiên dừng tay, buồn bực hỏi: "Anh đã nói tất cả sự thật cho em biết, hiện tại em lại quay sang nghi ngờ anh?"

Không khí trong phòng lập tức trở nên ngạt thở.

Lúc này, cửa phòng đột nhiên bị gõ hai tiếng, bất ngờ có người tới cứu vãn tính thế, điều này khiến Lâm Kỳ Tuấn phi thường vui sướng, nhanh chóng "khụ" một tiếng, cao giọng nói: "Mời vào."

Cửa phòng bị đẩy ra, thì ra là lão Hồ, tài xế của Lâm gia.

Lâm Kỳ Tuấn vừa thấy ông, gương mặt lộ vẻ bình tĩnh hỏi: "Tại sao lại tới muộn như vậy? Người ta bị bệnh mà các người còn muốn người ta chịu đói nữa hả?"

Lão Hồ bị mắng một chút, cười theo nói:  "Tôi nào có lá gan lớn như vậy? Thật sự là do nhà bếp làm ăn lười biếng gây chuyện, một hồi nói không có cá quả tươi, một hồi nói phải hầm đủ thời gian, cò kèo qua lại. Cậu xem, vừa chuẩn bị xong tôi lập tức mang tới, chân ga đều bị dẫm hết cỡ, vừa rồi ở dưới lầu không để ý, thiếu chút nữa còn đụng phải xe của Bạch tiên sinh nữa mà."

"Cái gì? Cọ phải xe của ai?"

"Xe của tôi." Thanh âm của Bạch Tuyết Lam bỗng nhiên truyền tới.

Hắn vừa nói vừa đi vào phòng bệnh, tươi cười chào hỏi cùng Lâm Kỳ Tuấn: "Tôi tới thăm một chút."

Lâm Kỳ Tuấn vừa thấy hắn, thái độ phi thường tốt: "Cảm ơn cậu lo lắng. Hoài Phong đã đỡ nhiều rồi. Tôi còn đang muốn tìm cậu giải thích, hôm qua nóng vội quá, nhất thời để cậu qua một bên."

Bạch  Tuyết Lam nói những lời mang hai ý nghĩa: "Không có gì đáng ngại, cậu cùng Hoài Phong là thanh mai trúc mã, đương nhiên tình bạn của tôi với cậu kém hơn rồi."

Hắn đi vào phòng bệnh, quan sát chung quanh, đem chiếc ghế dựa duy nhất kéo tới trước mặt Lâm Kỳ Tuấn: "Cậu là chủ nhân ở đây, chiếc ghế này đương nhiên là ngai vàng của cậu. Về phần tôi, mượn chỗ này ngồi một chút chắc không có vấn đề gì chứ?"

Không đợi Lâm Kỳ Tuấn trả lời, hắn đã "tuyệt đối không khách sáo" ngồi xuống bên giường của Tuyên Hoài Phong.

Tuyên Hoài Phong bị hành động của hắn làm cho tức giận, ánh mắt trợn trừng tròn xoe, lập tức ngồi nhích ra xa một chút, quay người lại cau mày hỏi: "Có ai đi thăm bệnh mà lại ngồi trên giường bệnh nhân thế này? Mời anh tránh ra xa một chút, tôi không có thói quen tỏ ra phóng khoáng giống người Pháp."

Lâm Kỳ Tuấn không ngờ Tuyên Hoài Phong lại nói chuyện không chút khách khí nào cùng Bạch Tuyết Lam như vậy, nhanh chóng ngăn đón nói: "Hoài Phong, chẳng qua trong phòng không đủ ghế thôi. Em đang bệnh, không nên kích động như vậy."

Bạch Tuyết Lam khẽ nhếch môi, ánh mắt khẽ lướt qua Tuyên Hoài Phong một chút, cười nhẹ: "Xưa nay cậu ấy đã đối xử với tôi như vậy rồi, sinh bệnh hay không sinh bệnh đều là bộ dạng này hết. Cậu cho là Hoài Phong luôn đối xử thân thiết với người khác giống như đối xử với cậu sao?"

Tuyên Hoài Phong nghe ra được trong lời nói của hắn có mang theo một chút chỉ trích, từ mặt tới cổ đều đỏ rần, mím môi, đem mặt quay sang một bên.

Lão Hồ thừa dịp ba người bọn họ "Nổ súng" liền nhanh chóng chạy tới bên bàn, mở hộp cặp lồng ra, đổ chút cháo nóng vào chiếc bát sứ, bưng tới nói: "Tuyên thiếu gia, thừa dịp còn nóng, cậu ăn đi. Bên trong này là cháo cá quả băm nhỏ, rất bổ."

Bạch Tuyết Lam đại mã kim đao ngồi trên giường*, cho dù bị Tuyên Hoài Phong đối xử lạnh nhạt vẫn không có ý đứng dậy, thấy lão Hồ bưng cháo tới, ngược lại còn trách một tiếng: " Chén cháo này quá nóng, người bệnh làm sao bưng được? Bị bỏng thì không hay chút nào. Để tôi đút cho cậu ấy." Hắn lập tức "cướp" lấy chén cháo trong tay lão Hồ.

(Đại mã kim đao: Hào sảng, khí thế lớn, còn có nghĩa khác là không nể mặt, không chút lưu tình.)

Lâm Kỳ Tuấn lập tức cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ, vội nói: "Tuyết Lam, đừng nói giỡn, cậu là khách tới thăm bệnh, sao lại phải làm chuyện hầu hạ người khác như thế chứ. Cậu cứ đưa bát cháo cho tôi, để tôi đút cho Hoài Phong cũng được."

Bạch Tuyết Lam tươi cười nói: "Ai làm lại chẳng được, chẳng lẽ cậu đút thì cháo sẽ ngon hơn sao? Tôi nghĩ, chẳng lẽ tay cậu lại thoa loại mê hồn dược nào đấy?"

Tuyên Hoài Phong đã sớm bực mình, tức giận quát lớn: "Không cần ai giúp, tôi chẳng muốn ăn cái gì cả!"

Xốc chăn lên, nằm xuống, đem toàn bộ cơ thể quấn trong chăn.

Y nằm xuống như vậy khiến hai ông bạn cùng lớp cũ cũng cảm thấy vô vị. Bạch Tuyết Lam không hề dong dài, cầm chén đưa cho Lâm Kỳ Tuấn, đứng lên khỏi vị trí cạnh giường.

Có điều, Tuyên Hoài Phong đã giận dỗi rồi, Lâm Kỳ Tuấn kêu vài tiếng mà y cũng không chịu phản ứng.

Lâm Kỳ Tuấn không còn cách nào khác, đành phải buông bát xuống, tính chờ một lúc nữa mới đút cho Tuyên Hoài Phong ăn.

Tuy Bạch Tuyết Lam cảm thấy không thú vị nhưng cũng không có ý định rời đi, giống như phải ở lại nơi này một thời gian, thấy Tuyên Hoài Phong im lặng nằm trên giường kháng nghị liền ngồi nói chuyện phiếm cùng Lâm Kỳ Tuấn.

"Đã hỏi bác sĩ xem cậu ấy bị bệnh gì chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!