Tuyên Hoài Phong an tâm nằm trong lòng Kỳ Tuấn, cũng không cần cố gắng gượng đề phòng, mơ mơ màng màng ngủ trên xe.
Khi tỉnh lại, Tuyên Hoài Phong đã thấy mình nằm trong phòng bệnh riêng của bệnh viện Tề Thiện.
Bức tường trắng xóa, rèm cửa lớn màu xanh nhạt tạo cảm giác mới mẻ, một cành hoa anh đào vẫn còn đọng sương sớm được cắm trong chiếc bình thủy tinh ở đầu giường, mỹ lệ, điềm đạm mà đáng yêu.
Tuyên Hoài Phong ngắm nhìn không rời mắt, bỗng nhiên nghe thấy có người hỏi: "Thích không? Cố ý cho người lên núi ở ngoại thành tìm một cành về đây, mới cắm vào bình thì em đã tỉnh lại."
Tuyên Hoài Phong quay đầu lại.
Lâm Kỳ Tuấn mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, nhẹ nhàng bước ra từ sau tấm rèm, một tay cầm dao gọt hoa quả, một tay cầm quả táo đã được gọt hết một nửa, đi dến bên giường, quan sát sắc mặt Tuyên Hoài Phong, đặt dao cùng quả táo xuống, rót một ly nước ấm đưa Tuyên Hoài Phong uống, nói: " Chờ anh một chút."
Lâm Kỳ Tuấn thuận tiện kéo một chiếc ghế bên giường ngồi xuống, dùng nước nóng rửa qua quả táo đã được gọt vỏ, cắt thành những miếng nhỏ, dùng cây tăm xuyên qua một miếng đưa tới bên miệng Tuyên Hoài Phong: "Bác sĩ nói em bị thiếu dinh dưỡng, nên ăn nhiều hoa quả một chút."
Tuyên Hoài Phong nói: "Em không thích táo."
Kỳ Tuấn cười cười nhìn y: "Anh vất vả lắm mới gọt xong, còn phục vụ em ăn, vậy mà em cũng không chịu nể mặt sao?"
Tuyên Hoài Phong mỉm cười há miệng đón nhận, chậm rãi nhai.
Miếng táo giòn giòn ngọt ngào, nhai một chút cũng có thể khiến người khác nghe thấy thanh âm "rắc rắc", y luôn không thích ăn món này, hiện tại ngẫu nhiên ăn một miếng lại cảm thấy không tồi, quả thực thơm ngon.
Lâm Kỳ Tuấn vẫn tươi cười nhìn y, vô cùng kiên nhẫn chờ y ăn xong lại đút thêm một miếng.
Bất tri bất giác, cả một quả táo đều được giải quyết sạch sẽ.
Lâm Kỳ Tuấn hỏi: "Còn muốn ăn hay không? Anh lại gọt thêm một quả."
Tuyên Hoài Phong lắc đầu.
Lâm Kỳ Tuấn còn nói: "Cơm canh trong bệnh viện không tốt lắm, anh đã kêu người hầu ở biệt thự nấu cho em một chút cháo, vậy mà tới giờ vẫn chưa mang tới đây, những người này quả thực không chú tâm vào công việc. Chờ anh đi gọi điện thúc giục bọn họ." Đứng lên đi gọi điện thoại.
Tuyên Hoài Phong ngăn hắn lại, nói: "Vừa mới ăn xong một quả táo, anh lại đi thúc giục bọn họ mang cháo tới, anh muốn em ăn no đến chết mới được sao?"
Lâm Kỳ Tuấn đành phải ngồi xuống, nắm tay mở ra khép vào, khó xử trả lời: "Anh chưa từng chăm sóc người bệnh bao giờ, trừ việc giúp người bệnh ăn cái gì đó còn có thể làm gì chứ?"
Tuyên Hoài Phong hỏi: "Không thể cùng em trò chuyện?"
Lâm Kỳ Tuấn nói: "Nếu em muốn trò chuyện, đương nhiên anh sẽ đồng ý."
Tuyên Hoài Phong nói: "Cách xa như vậy, nói chuyện rất tốn sức, anh ngồi xuống bên cạnh giường của em đi."
Khi bọn họ còn học chung cũng rất thân mật, Lâm Kỳ Tuấn đồng ý, đi ra phía sau tấm rèm rửa tay xong liền trở về ngồi xuống bên giường Tuyên Hoài Phong, lại hỏi y: "Em có muốn ngồi dậy một chút hay không?"
Tuyên Hoài Phong gật gật đầu.
Lâm Kỳ Tuấn nâng y ngồi dậy một chút, đem gối dựng thẳng, giúp đầu y ngả lên cánh tay của mình.
Hai người liền thân mật trò chuyện về khoảnh thời gian sau khi chia cách.
Lâm Kỳ Tuấn hỏi: "Không phải em tới Anh du học sao? Em về từ khi nào vậy? Lại tới thủ đô từ lúc nào? Sao anh không nghe được chút tin tức nào cả?"
Tuyên Hoài Phong hỏi hắn: "Cha của em qua đời, anh ở Quảng Đông chẳng lẽ lại không biết?"
Lâm Kỳ Tuấn nói: "Việc này đương nhiên anh biết. Khi bác trai qua đời, anh còn đại diện cho cha anh tới nhà em phúng viếng. Lúc ấy trong nhà em chỉ có dì hai và em trai của em, anh có hỏi bà ấy xem em có về nước hay không, nhờ bà ấy khi em trở lại thì báo tin cho anh, nhưng chờ mãi vẫn không thấy tin tức. Hoài Phong, sao em lại bệnh thành như vậy?"
Tuyên Hoài Phong im lặng một lúc mới cười khổ: "Anh nhìn em như thế này mà không đoán ra sao? Thời buổi này, sống hôm nay chẳng đoán nổi ngày mai, ai cũng không thể biết trước khi nào mình thành kẻ nghèo túng thất nghiệp."
Lâm Kỳ Tuấn thoáng giật mình: "Không đến mức đó chứ? Bác trai kinh doanh ở Quảng Đông mấy năm nay, sao có thể không lưu một chút tài sản nào cho em?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!