Chương 7: Part 2

Bạch Tuyết Lam lại tiếp tục: "Được, tôi giúp cậu vừa lòng. Từ nay về sau tôi là tôi, cậu là cậu, chúng ta chưa từng quen biết nhau. Chuyện của anh rể cậu, tôi tự biết cách sắp xếp ổn thỏa. Cậu yên tâm, chuyện do tôi gây nên, tôi tự mình chịu."

Nói xong, giẫm mạnh chân, cứ như vậy đi về phía chiếc ô tô trước cửa hội quán.

Tuyên Hoài Phong nhìn chiếc ô tô rời khỏi hội quán như một cơn gió, đảo mắt một cái, ngay cả bóng dáng cũng không thấy. Tiếng động cơ tan trong gió khiến y có cảm giác chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Y không biết mình đứng như vậy bao lâu, khi hoàn toàn tỉnh táo trở lại, nắm tay vẫn đang run rẩy, chân cũng mềm nhũn, quả thực phải lê từng bước mới có thể tiến về phía trước.

Gõ cửa một hồi lâu, người trực đêm ở hội quán vừa ngáp vừa đi ra mở cửa, nhìn thấy sắc mặt Tuyên Hoài Phong liền thở dài một tiếng: " Tuyên tiên sinh, đêm nay rất lạnh mà, sao ngài lại mặc áo choàng mỏng manh như vậy? Tôi thấy sắc mặt của ngài không tốt lắm."

Dường như Tuyên Hoài Phong không nghe thấy những lời này, y trở về căn phòng nhỏ của mình, ngay cả quần áo cũng không có tâm trạng để thay, chỉ cởi giày nằm trên giường, đôi mắt đen láy mở lớn, ngẩn người.

Cả một đêm dài, y cũng không biết mình ngủ từ lúc nào, ngày hôm sau vừa rời giường, Tuyên Hoài Phong cảm thấy trong người khó chịu.

Nhưng trường học đang trong giai đoạn giảm biên chế, y không dám xin nghỉ phép, cố gắng từ trên giường đứng lên, chóng  mặt, ngay cả đứng cũng không vững, vừa bước mấy bước đã cảm thấy một trận hoa mắt ập tới.

"Cẩn thận!" Bỗng nhiên có người hô lên một tiếng, tiến vào đỡ lấy y, lúc này mới không ngã trên mặt đất.

Người nọ đỡ y ngồi lên giường: "Tuyên tiên sinh, cậu bị bệnh?"

Tuyên Hoài Phong liếc mắt một cái, thì ra là Tạ Tài Phục, giáo viên Tiếng Anh dạy cùng trường với y. Tuy rằng Tuyên Hoài Phong không thích náo nhiệt, nhưng Tạ Tài Phục và y đều trọ trong đồng nghiệp hội quán, lại là đồng sự, quan hệ so với những khác có phần thân thiết hơn.

Tuyên Hoài Phong miễn cưỡng nở nụ cười: "Có thể tôi bị cảm lạnh từ tối hôm qua."

Lúc này Tạ Tài Phục mới nhìn rõ quần áo trên người y: "Trời ạ, sao cậu lại mặc áo dài đi ngủ? Tối hôm qua uống rượu? Tôi nhìn cũng đâu có giống. Nhìn này, áo nhăn nhúm thành một nắm rồi đây."

Tiếc rẻ vuốt phẳng chiếc áo dài trên người Tuyên Hoài Phong.

Tuyên Hoài Phong bị hắn đụng chạm liền cảm thấy xấu hổ, cố gắng nói ngang: "Không có gì đáng ngại. Có bệnh nặng hơn nữa cũng phải tới trường, đến muộn thì không tốt. Tạ tiên sinh, hôm nay anh không có tiết sao?"

Tạ Tài Phục thấy y đứng lên, ngồi một mình cũng cảm thấy ngượng ngùng, đứng lên nói: "Hôm nay tôi có tiết, tôi chỉ muốn cùng cậu tới trường thôi. Có chút việc…. muốn thương lượng với cậu một chút."

Tuyên Hoài Phong nhìn biểu hiện của hắn liền nhận ra lại tới vay tiền, nhíu mày hỏi: "Chị nhà lại bệnh sao?"

Tạ Tài Phục nắm lấy lưng chiếc ghế dựa, lúc này mới thở dài nói: "Ngày hôm qua mới nhận được thư, là con gái của tôi viết, vài nét xiêu xiêu vẹo vẹo. Có lẽ mẹ nó tới sức cầm bút viết thư cũng không có, bệnh này…. bệnh này…."

Tuyên Hoài Phong nghĩ tới người mẹ đã sớm qua đời của mình liền cảm động lây, trong lòng cũng cảm thấy buồn bã, cúi đầu một hồi, nói: "Như vậy đi, tôi thay quần áo trước rồi cùng anh tới trường. Trên đường đi chúng ta sẽ bàn về chuyện này."

Tạ Tài Phục bước ra khỏi phòng, chờ Tuyên Hoài Phong thay một bộ tây phục bước ra, có chút lo lắng hỏi: "Tuyên tiên sinh, nếu cảm thấy cơ thể thực sự không khỏe lắm, cậu vẫn nên xin phép nghỉ một ngày đi."

Tuyên Hoài Phong lắc lắc đầu.

Tạ Tài Phục cũng biết y đang lo lắng điều gì, hít sâu một hơi, đem tập bài soạn của y gộp lại, giúp y cầm hết, hai người cùng ra khỏi nhà.

Khi sắp tới cổng trường, Tuyên Hoài Phong tìm một chỗ không người, đem phong thư đưa cho Tạ Tài Phục: "Trước đem chút tiền cho chị nhà, nếu thầy thuốc Trung Quốc không chữa được thì bấm bụng mời bác sĩ tây y. Cho dù phải tới khám ở phòng khám đắt tiền, nếu có thể cứu được người thì cũng đáng."

Tạ Tài Phục cầm phong thư trong tay, biểu hiện xấu hổ, ngập ngừng nói: "Tôi biết cậu cũng khó khăn. Nợ cũ của cậu tôi trả chưa xong, lại thêm nợ mới, thật sự là không có cách nào……."

Tuyên Hoài Phong thực sự rất đau đầu, không có tâm trí nghe những lời đó, khoát tay ngăn: "Đừng nói những lời này."

Tạ Tài Phục cảm động đến rơi nước mắt, cất phong thư vào người.

Chính vì sinh bệnh nên mỗi bước đi của Tuyên Hoài Phong đều chậm chạp hơn so với ngày thường, khi tới trường học thì chuông sắp đổ, hai người vội vàng chia tay, tự mình đi tới lớp học buổi sáng.

Bộ giáo dục thường cấp lương không đúng thời hạn, lương bổng giáo viên lúc có lúc không, đã như vậy lại còn thường xuyên giảm biên chế.

Càng nhiều học sinh, trách nhiệm từng giáo viên phải gánh vác càng thêm nặng nề.

Tuyên Hoài Phong vốn là thầy giáo phụ trách bốn tiết toán học, hiện đã tăng lên thành sáu tiết, cơ hồ cả ngày đều phải đứng trên bục giảng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!