Tại thời đại xa hoa lãng phí này.
Tình nghĩa giữa người với người có thể nói chỉ mỏng như một tờ giấy.
Tại thế giới mà quyền lực thay đổi vô cùng nhanh chóng này, con người ta chỉ có thể nương theo gió, xuôi theo dòng chảy của thời đại.
(YY: gone with the wind =)))))
Cũng chính vì lẽ đó, chân tình mới là điều đáng quý nhất.
Phong Lộng, bậc thầy về cách xây dựng những tình tiết kịch tính khiến người ta không khỏi lo lắng đã viết lên một nhân vật phúc hắc công đạt tới cực hạn.
Đúng vậy, cho dù hắn một thân xa xỉ, quyền thế ngút trời, tuấn mỹ vô song.
Nhưng bản chất của hắn cũng là cường đạo, là dã thú, là kẻ yêu theo bản năng của động vật ăn thịt.
Như vậy, một con dã thú tràn trề sinh lực mà lại phải kiềm chế tình yêu của mình.
Nó phải làm như thế nào mới có thể công hãm một thụ quân* mang trong mình khí chất cao quý lại vô cùng quật cường đây?
(Thụ quân: ở đây, bạn thụ được gọi một cách kính trọng, được tôn thờ như bậc quân vương)
***
Bạch Tuyết Lam cầm chiếc chìa khóa đổi được từ bạc trắng trong tay người gác cổng, từ từ đi tới dãy hành lang được chiếu sáng bởi ngọn đèn mờ nhạt của khách sạn.
Hắn biết người đang ở trong gian phòng trên tầng ba kia là ai.
Hàng chữ này, hắn đã quen thuộc từ lâu.
Trên thực tế, hắn rất quen thuộc, rất rõ ràng, giống như vật đã nắm lâu trong lòng bàn tay, vuốt ve đến độ nóng lên, mỗi một chữ đều khiến hắn nhớ rõ.
Đáng tiếc, mỗi lần hắn thật tưởng mọi việc đều là thật, xòe lòng bàn tay ra thì trước mắt thì cái gì cũng không có.
Cái gì cũng không có.
Hiện tại, rốt cuộc trong lòng bàn tay của hắn cũng có một thứ.
Đó là một chiếc chìa khóa.
Phía trên là một cái vòng sắt nho nhỏ, một tấm biển được gài vào đó, bên trên có ghi số phòng.
Hiện tại, người quấy nhiễu trái tim hắn kể từ ngày chuyển trường đến Quảng Đông đang nằm trong căn phòng này, đại khái đã muốn ngủ say.
Tuyên Hoài Phong.
Cái tên này được đặt thật là tốt.
Hoài kim khỏa ngọc, bất chiết phong cốt.
(vàng bao lấy ngọc, nhưng không làm mất cốt cách rắn rỏi)
Theo suy đoán của Bạch Tuyết Lam, tên này nhất định là do mẹ của y đặt cho. Nghe nói, trước khi lấy chồng, bà là một tiểu thư khuê các xinh đẹp tuyệt trần, đoan trang, có ăn có học, là một đóa hoa tươi khiến vô số người thèm nhỏ dãi.
Đáng tiếc, đây là thời đại mà những bông hoa tươi cũng dễ dàng bị cắm lên bãi phân trâu, tìm không ra vài người anh hùng, ngược lại, khắp nơi đều là quân phiệt.
Những thứ đẹp nhất, tốt nhất, đương nhiên sẽ rơi vào tay những kẻ quê mùa có quyền lực.
Mặc kệ Tuyên tư lệnh có yêu vị phu nhân kia tới mức nào, nhưng dù sao cướp về vẫn là cướp về, hồng nhan dẫu sao cũng bạc mệnh, Tuyên phu nhân sớm qua đời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!