Bạch Vân Phi thấy hắn như vậy, trong lòng cũng không kiềm được cảm giác buồn bã, nhưng hắn là diễn viên nổi tiếng, vậy nên cũng biết nên che dấu tâm sự như thế nào, cười khẽ tán thưởng: "Ngài càng nói như vậy thì tôi càng thêm ngưỡng mộ cậu ấy. Trên đời này có rất nhiều người thích tức giận, muốn tuyên chiến với người khác, nhưng ai có thể mang lửa giận trong lòng mình phát ra theo kiểu tao nhã lãng mạn như thế này?
Ai có thể dùng Violin để tấu lên một khúc nhạc tuyên chiến như vậy?"
Đây chính là phiền muộn trong lòng Bạch Tuyết Lam, nhưng chính điều đó cũng khiến hắn vô cùng sảng khoái, cười lớn.
"Được." Bạch Tuyết Lam đứng lên: "Chúng ta đi gặp người khiến cho cậu ngưỡng một thôi."
Bạch Vân Phi ngồi yên bất động, lắc đầu: "Tôi cũng đi? Chỉ sợ không thích hợp cho lắm."
Bạch Tuyết Lam bị khúc nhạc violin kia thúc giục, trái tim đã sớm muốn bay đi, nghe Bạch Vân Phi không muốn đi cũng không tiếp tục dài dòng, gật đầu, nhẹ nhàng vỗ lên vai hắn, bước chân bắt đầu lướt nhẹ như gió.
Bạch Tuyết Lam ra khỏi phòng, đuổi theo âm điệu du dương của chiếc Violin.
Ban đêm, dinh thự này có vẻ còn lớn hơn cả ban ngày, ánh trăng trải trên các tầng lầu như vẽ lên một bức thủy mặc tuyệt đẹp. Trong bức tranh sơn thủy tĩnh lẵng ấy, dưới hành lang, dưới những mái hiên, ánh đèn điện nỗi đuôi nhau thành từng dải sáng lóng lánh.
Mỗi một phiến đá tàng cây, mỗi một ngọn cỏ, thậm chí mỗi một lớp sơn đỏ trên cửa sổ, hàng rào đều toát lên vẻ hiển hách của vương phủ cổ kính.
Tiếng violin động lòng người bao phủ lên toàn bộ mọi thứ.
Giống như một người phụ nữ đẹp nhất trong đám đông, như hàng vạn vì sao vây quanh mặt trăng kiều diễm, nửa si mê nửa oán giận nhếch lên đuôi mắt, tay áo mềm mại phất phơ trong gió.
Bạch Tuyết Lam cũng không kiềm được cảm giác thích thú, bước đi mạnh mẽ lại từ tốn.
Không khí thâm trầm.
Mẫu đơn trong hoa viên đã nở rộ, nhưng nhiều nhất ở nơi này lại là những loài hoa không biết tên, hương hoa thoang thoảng phiêu đãng theo âm thanh phát ra từ cây Violin, hòa quyện vào nhau, biến thành một loại hương khí khiến người ta say đắm.
Đi đến cửa tiểu viện, hắn lẳng lặng nép vào một góc, đứng dưới bóng cây hoa hòe đang rủ xuống.
Người kia đã ở trong tầm mắt của hắn, bộ dáng thanh thoát như châu như ngọc.
Tư thế diễn tấu vô cùng xinh đẹp, chậm rãi kéo chiếc vĩ trên tay, làn điệu vang lên khiến linh hồn của toàn vương phủ như được sống lại một lần nữa.
Bạch Tuyết Lam cảm thấy chính mình cũng đắm chìm trong đó, sống lại trong đó. Giống như Phượng Hoàng sau khi hồi sinh, hàng ngàn hàng vạn mạch máu lập tức chảy mạnh khiến cảm xúc trong cơ thể đột nhiên bộc phát, không thể diễn tả.
Chỉ một chớp mắt như vậy, hắn thật sự muốn lao nhanh ra, vòng tay ôm lấy chàng trai anh tuấn cao quý mà hắn hết lòng yêu thương từ phía sau, đem mặt chôn sâu trên bả vai của y, ngửi hương thơm trên cơ thể y.
Nhưng, giây phút tuyệt diệu này đang ngăn cản hắn.
Khung cảnh hiện tại thực sự rất tuyệt diệu.
Gió đêm, hương hoa, Violin, bóng dáng động lòng người…. hắn không khỏi tưởng tượng tới việc mình và Tuyên Hoài Phong đã trở thành một cặp tình nhân yêu nhau thắm thiết, mà hiện tại, hắn đang ngồi dưới một chùm hoa hòe, uống trà, nghe Tuyên Hoài Phong vì mình tấu lên một khúc violin, chờ đợi Tuyên Hoài Phong ngẫu nhiên quay đầu lại mỉm cười với mình.
Chỉ cần tưởng tượng một chút như vậy cũng đủ khiến hắn vô cùng hạnh phúc.
Ngay cả khi biết điều đó không thể xảy ra, nhưng Bạch Tuyết Lam vẫn tình nguyện để bản thân được hạnh phúc một chút. Không ngờ chỉ cần tưởng tượng như vậy cũng có thể khiến hắn hạnh phúc, hắn cũng cố tình muốn nghĩ như vậy, khoanh hai tay, dựa trên cánh cửa gỗ cũ kỹ của tiểu viện, ngắm nhìn bóng dáng Tuyên Hoài Phong, hưởng thụ âm thanh hạnh phúc hiếm có này.
Hắn im lặng tới dị thường, nhưng ánh mắt lại nóng rực.
Tuyên Hoài Phong kéo Violin, cảm thấy sau lưng mình bắt đầu nóng lên.
Y ngừng diễn tấu.
Vĩ tách rời dây đàn, khắp nơi trong vương phủ như mất đi toàn bộ thanh âm, im lặng đến mức khiến người ta khó thở.
Một tay cầm cây Violin, một tay cầm vĩ, Tuyên Hoài Phong chậm rãi quay lại, đứng cách ô cửa chừng mười bước, đối diện với nụ cười mỉm mê người cùng ánh mắt tràn ngập khao khát của Bạch Tuyết Lam.
Trong lòng có chút vui mừng khó hiểu, trái tim bỗng nhiên lỗi nhịp, "thình thịch, thình thịch" liên hồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!