Dường như sợ có người đuổi theo từ phía sau, Tuyên Hoài Phong vội vàng ra khỏi Thiên Âm Viên.
Tới cửa, nhìn chiếc ô tô ngoài vườn, lại nhìn chung quanh, bỗng nhiên y cảm thấy thật sự cô độc, cơn tức giận ban đầu nhanh chóng trở thành cảm giác cô tịch.
Lúc này, ngay cả hội quán y cũng không muốn trở về, nhìn ra xa, tùy tiện chọn một phương hướng, bước từng bước trên con đường rộng lớn.
Ánh trăng bắt đầu chiếu xuống, ánh đèn nê ông từ khách sạn trong thành phố chiếu xuống mặt đường, trải đầy màu sắc, còn có những nhà hàng kiểu Tây âu, máy quay đĩa Tây Dương đưa từng điệu nhạc qua ô cửa sổ. Hiện tại chính là thời điểm những kẻ có tiền, các vị thiếu gia, tiểu thư đi tìm chốn vui chơi.
Tuyên Hoài Phong tiếp tục bước về phía trước, không biết bằng cách nào mà mình đã tới con đường phồn hoa thuộc hạng bậc nhất này. Khung cảnh càng phồn hoa lọt vào trong mắt lại càng khiến y cảm thấy lạnh lẽo, chiếc ô tô phi trên đường cái ra sức kéo còi cũng khiến người ta chán ghét.
Gió đêm se lạnh thổi từng đợt lên gương mặt.
Y dừng chân trước một chiếc tủ kính, theo bản năng muốn đưa tay sửa lại cổ áo, lúc này mới nhớ hôm nay chỉ mặc một chiếc áo dài, thời tiết lạnh như vậy mà ăn mặc như hiện tại quả nhiên có chút phong phanh.
Nam nhân viên ăn mặc lịch sự trong cửa hiệu nhìn thấy Tuyên Hoài Phong đứng trước tủ kính, còn tưởng y là khách hàng, hắn liền ra ngoài cửa, tươi cười mời y vào trong: "Tiên sinh, mời ngài vào trong, các loại mặt hàng Tây Dương ở đây rất tốt, đều là hàng có sẵn. Giá cả của cửa hiệu Đại Hưng chúng tôi là tốt nhất trong số những hiệu buôn trong thành phố."
"Cửa hiệu Đại Hưng?" Tuyên Hoài Phong còn tưởng trong thoáng chốc mình đã nghe lầm, có điểm không tin.
Ngẩng đầu liền thấy biển hiệu "Cửa hiệu đồ tây Đại Hưng". Y không khỏi giật mình.
Khi lấy lại tinh thần, một chân đã bước vào cửa hiệu.
Trong lòng y vô cùng hỗn loạn, giống như một tấm lụa phẳng phiu lại bị ai đó xé nát vài đường. Y vừa quan sát chiếc đồng hồ báo giờ cao tới nửa người được bày trên bục, vừa hỏi nhân viên cửa hàng: "Quý cửa hiệu mới khai trương có phải không?"
Nhân viên cửa hàng lập tức tươi cười nói: "Vừa nghe tiên sinh nói đã biết ngài rất quen thuộc nơi này. Lúc trước, nơi này là một hiệu buôn đồng hồ, việc làm ăn không tốt lắm, nên chúng tôi đành phải nhượng lại cho người khác. Có điều ngài cũng đừng coi khinh bảng hiệu Đại Hưng này. Tuy ở thủ đô thì cửa hiệu của chúng tôi khá mới mẻ, nhưng cửa hàng chính ở Quảng Đông nhiều năm, danh tiếng không nhỏ, nếu ngài không tin thì khi nào có dịp tới Quảng Đông hỏi một chút, phàm là người hay mua hàng ngoại nhập, ai lại không biết tới Đại Hưng? Tôi là người không bao giờ dối già gạt trẻ. Tiên sinh, đây là chiếc đồng hồ báo giờ vừa nhập về, ngài có muốn xem qua hay không? Giá cả nhất định sẽ rất ưu đãi."
"Chiếc đồng hồ đó xem ra có vẻ rất cồng kềnh, nhưng tôi nhận thấy từng chi tiết lại được gọt dũa khá khéo léo." Tuyên Hoài Phong cúi đầu nhìn chiếc vòng bạc trong tủ kính, miệng nói: "Ông chủ nơi này quả là một người tài ba, có thể mở thêm một cửa hiệu mới ở thủ đô."
Nhân viên cửa hàng vì muốn bán được nhiều hàng, nên ân cần trò chuyện cùng Tuyên Hoài Phong, vừa lấy chìa khóa mở chiếc tủ kính, mang chiếc vòng bạc Tuyên Hoài Phong chú ý ra ngoài để y ngắm kỹ hơn, vừa nói: "Ông chủ chúng tôi là người tài ba, ít người nào được như ông ấy lắm. Việc làm ăn của chúng tôi hiện tại được ông chủ giao lại cho cậu chủ, mở cửa hiệu mới ở thủ đô chính là ý của cậu ấy, nói cái gì mà có chỗ đứng ở nơi có nền tàng vững chắc lại đông đúc phồn hoa, những thứ này quá sâu sắc nên tôi cũng không nhớ rõ, nhưng cậu chủ của chúng tôi quả thật rất có đầu óc. Ngài nghĩ xem, những người nhiều tiền ở thủ đô đâu có thiếu, lại có con mắt biết thưởng thức, ai lại chẳng muốn mua hàng ngoại? Như khí chất của tiên sinh đây, vừa nhìn đã nhận ra ngài là người biết hàng."
Nhân viên cửa hàng còn muốn nói thêm nữa, Tuyên Hoài Phong e sợ hắn sẽ hỏi mình có muốn mua chiếc vòng này hay không nên nhanh chóng trả lại: "Kiểu dáng không hợp ý tôi lắm."
Do dự muốn mở miệng hỏi tình hình hiện tại của người nọ, môi nhấp vài lần, lại giống như không thể nào lên tiếng.
Thực ra, nhân viên cửa hàng nhìn bộ dạng y thanh tú, tuy cách ăn mặc không giống những người khá giả, nhưng không tới nỗi giản dị, khí chất cũng không thuộc hạng người gia thế tầm thường, nói không chừng là một khách hàng lớn. Hiện tại, nhìn vẻ mặt Tuyên Hoài Phong liền biết trong túi y không có bao nhiêu tiền, sắc mặt cũng xa xẩm hơn trước, đem chiếc vòng bạc đặt lại trong tủ kính, hỏi Tuyên Hoài Phong: "Tiên sinh còn muốn chọn món khác hay không?
Cửa tiệm của chúng tôi cũng có một vài món đồ có giá thấp hơn, mang tặng bạn gái thật không còn gì bằng."
Đáng lẽ Tuyên Hoài Phong vẫn do dự có nên hỏi hay không, nhưng thấy nhân viên cửa hàng có thái độ xem thường mình như vậy, nhất thời quên mất mục đích, xoay người ra khỏi hiệu buôn Đại Hưng.
Tuyên Hoài Phong không còn tâm tư tiếp tục đi dạo, nhìn chung quanh một lượt, đêm nay xe kéo lại đắt hàng, liếc mắt một vòng vẫn không thấy một chiếc xe nào chờ khách, y đành phải đi bộ trở về hội quán.
Trời mỗi lúc một khuya, gió càng ngày càng lạnh.
Ánh sáng màu ngọc của ngọn đèn đường rọi xuống con đường cái vắng lặng, Tuyên Hoài Phong đã tới ngõ nhỏ hẻo lánh gần đồng nghiệp hội quán, từng cơn gió lạnh lùa vào cơ thể, thổi tung tà áo dài màu lam.
Tuyên Hoài Phong lạnh tới phát run, âm thầm hối hận mình không nên tiếc một chút tiền xe, nếu vừa rồi cố gắng tìm trên đường cái một chút, vậy thì chỉ tốn vài mao tiền cũng thuê được một chiếc xe trở về hội quán.
Hiện tại có hối hận cũng vô dụng, chỉ có thể bước nhanh hơn về phía đồng nghiệp hội quán.
Vất vả đi một hồi lâu, từ xa đã thấy ánh đèn trước cổng chính của đồng nghiệp hội quán, giống như ngọn hải đăng chớp sáng trong bóng đêm. Vì tiết kiệm điện phí, quản lý hội quán quy định đến giờ là tất cả đèn điện phải tắt hết, chỉ lưu lại chiếc bóng đèn mờ nhạt trước cổng chính.
Tuyên Hoài Phong từ xa đã thấy dưới ánh đèn có thứ gì đó đen tuyền, đi về phía trước một chút mới nhìn rõ, thì ra đó là một chiếc xe hơi đậu trước cửa hội quán, gần như che toàn bộ cánh cửa, toát ra một cỗ khí thế không coi ai ra gì.
Trong lòng y không khỏi nghĩ tới Bạch Tuyết Lam.
Hiện tại y đã rất mệt mỏi, nếu tiếp tục gặp mặt, chỉ sợ sẽ dây dưa một hồi lâu, thà tìm một nơi né tránh hắn. Nghĩ vậy, Tuyên Hoài Phong dừng bước, xoay người.
Mới đi được vài bước, một luồng gió từ phía sau đánh úp lại, lưng bị ai đó đẩy mạnh, ép y dựa lên tường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!