Bạch Vân Phi liên tục gặp ba việc bất ngờ.
Bỗng nhiên tiếp điện thoại, người ta muốn hắn tới dinh thự Bạch gia. Đây là việc bất ngờ đầu tiên.
Vừa tới dinh thự Bạch gia, không phải tới thư phòng mà đưa hắn tới phòng ngủ của Bạch Tuyết Lam. Đây đương nhiên là việc bất ngờ thứ hai.
Vừa ngồi xuống, Bạch Tuyết Lam cũng không hỏi ý muốn của hắn, lập tức sai người hầu bên ngoài đuổi xe kéo đưa hắn tới, ý muốn nói đêm nay hắn phải ngủ lại đây.
Việc này chính là điều bất ngờ thứ ba.
Liên tục xảy ra ba việc ngoài ý muốn, lại có người hầu đưa tới một bàn đầy rượu và đồ ăn, cùng hai bộ bát đũa.
Sau khi sai khiến người hầu, Bạch Tuyết Lam cũng không nói thêm một câu nào.
Tuy hắn cố ý gọi cho Bạch Vân Phi, nhưng khi Bạch Vân Phi tới đây, hắn – chủ nhân nơi này cũng chẳng tỏ ra nhiệt tình, chỉ lầm lũi xuất thần.
Bạch Vân Phi nhìn rượu và thức ăn, lại nhìn Bạch Tuyết Lam, bỗng nhiên thở dài một hơi.
Lúc này Bạch Tuyết Lam mới quay đầu lại hỏi: "Cậu thở dài cái gì? Chẳng lẽ tôi không có tư cách giữ cậu lại một buổi tối hay sao?"
Bạch Vân Phi nói: "Tôi đâu có ý đó, chỉ đang cân nhắc xem đêm nay mình có tác dụng gì thôi."
Hắn thực sự am hiểu suy nghĩ của người khác, nếu nói chuyện với hắn, chắc chắn nỗi buồn trong lòng sẽ vơi đi không ít.
Bạch Tuyết Lam nghe hắn nói như vậy cũng có chút thú vị, hứng thú nói chuyện nổi lên, nghiêng người trở về, lười biếng hỏi: "Cậu cảm thấy mình có lợi ích như thế nào?"
Bạch Vân Phi cười nói: "Không có gì ngoài hai chuyện. Thứ nhất là giúp người ta giải sầu, thứ hai là làm một chiếc cầu giúp người ta qua sông, ngài nói xem có đúng không?"
Bạch Tuyết Lam không khỏi mỉm cười, liền hỏi hắn: "Vậy cậu nghĩ đêm nay mình sẽ có tác dụng gì?"
Bạch Vân Phi nói: "Từ trước tới nay, Bạch tổng trưởng luôn sử dụng hết mọi công dụng của những thứ chung quanh mình, chắc không phải ngài không muốn buông tha cho cả hai điều kia đâu nhỉ?"
Bạch Tuyết Lam ha ha cười lớn, chỉ về phía Bạch Vân Phi: "Khó gặp được ai thú vị như cậu, aizz, quả là đáng tiếc."
Nói một câu ngốc nghếch không đầu không đuôi như vậy, hắn chẳng muốn tiếp tục đề cập tới đề tài này, nói tiếp: "Chắc cậu cũng đã ăn cơm rồi, nhưng thức ăn được dọn lên nhiều như vậy, tốt xấu gì cũng nếm thêm một chút."
Tự mình cầm đũa, bưng bát, vui vẻ ăn cơm.
Bạch Vân Phi không muốn khiến người ta mất mặt, cũng cầm đũa lên, ăn mấy miếng liền ngừng lại, cầm lấy bầu rượu giúp Bạch Tuyết Lam rót một ly.
Bạch Tuyết Lam lập tức vươn tay tới ly rượu, đưa ngược lại: "Rượu này chuẩn bị cho cậu, tôi không uống."
Bạch Vân Phi thấy sắc mặt của hắn cũng không bực bội như lúc mới bước vào, nói chuyện cũng lớn mật, hỏi thăm dò: "Đừng nói trong rượu có trò gì mới đấy nha?"
Bạch Tuyết Lam liếc mắt nhìn hắn một cái liền quay đi, thản nhiên nói: "Muốn đối phó với cậu mà cần phải bỏ mấy thứ linh tinh kia vào rượu sao? Tôi kiêng rượu."
(YY: *choáng* a giữ lời hứa @@)
Bạch Vân Phi chỉ có thể im lặng nghe hắn nói một câu lạnh lùng như vậy, đương nhiên phải rút tay về, tự rót cho mình một ly, chậm rãi bưng lên nhấp miệng.
Bạch Tuyết Lam ăn no, đặt đũa xuống, tự rót cho mình một chén trà nóng, cũng chậm rãi nhấp từng ngụm từng ngụm.
Ngọn đèn trong phòng thực sáng, hai người lẳng lặng ngồi cách nhau một chiếc bàn, vô cùng an phận nhưng lại không có cảnh xa lạ như người ngoài.
Yên lặng như vậy một hồi lâu,
Bạch Tuyết Lam uống xong một chén trà nhỏ mới nâng mắt, quan sát Bạch Vân Phi, nói: "Không phải cậu nói muốn giúp tôi giải sầu hay sao? Ngồi đó làm gì? Lại đây đi."
Bạch Vân Phi hỏi: "Thật sự muốn tôi tới đó?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!