Chương 58: Part 2

Tên vệ binh gác hành lang bên kia thực sự không thông minh chút nào, thấy hai vị cấp trên bắn một phát đạn nhưng không nói lời nào, nghĩ rằng bọn họ không thấy đạn trúng vào vòng điểm nào trên tấm bia nên chủ động xum xoe làm tên sai vặt, vất vả chạy tới nhìn, sau đó chạy trở về, vẻ mặt hoang mang nói với Bạch Tuyết Lam: "Báo cáo tổng trưởng, trên bia không có dấu vết mới."

Dĩ nhiên là bắn trượt bia rồi.

Tuyên Hoài Phong vốn không biết làm sao, lúc này lại càng không thể nặn ra một nụ cười, quay đầu nói với Bạch Tuyết Lam: "Làm phiền, anh để tôi tự mình bắn một phát đi, nói không chừng còn có thể bắn trúng mục tiêu."

Bạch Tuyết Lam cảm thấy vô cùng mất mặt, cũng thấy buồn cười, đành phải buông Tuyên Hoài Phong ra: "Đừng trách tôi, đây cũng là lần đầu tiên tôi dạy người ta mà, kiểu gì chẳng mắc phải một chút sai lầm."

Tuyên Hoài Phong nói: "Cũng đúng."

Nói xong, lập tức lấy lại bình tĩnh, hai tay nắm súng, nâng vai, chậm rãi chuyển nòng súng, hơi dừng lại một chút, sau đó lập tức bóp cò súng.

Bạch Tuyết Lam chờ tiếng súng chấm dứt mới đi tới nhìn dấu vết mới trên tấm bia, khi nhìn rõ ràng, hắn hoàn toàn ngẩn người.

Tuyên Hoài Phong cũng thấy rõ ràng, chỉ là không dám tin tưởng, tự mình đi tới cạnh bia ngắm, sờ sờ lỗ hổng mình vừa bắn lên đó, quay lại hỏi Bạch Tuyết Lam: "Tôi không hiểu ngôn ngữ chuyên môn cho lắm, nhưng cái này người ta gọi là vòng chín điểm đúng không?"

Bạch Tuyết Lam gật đầu, kiềm không được liền hỏi: "Vừa rồi cậu bắn như thế nào?"

Trong giọng nói có pha chút khó tin.

Tuyên Hoài Phong trả lời: "Không phải học theo động tác của anh hay sao? Nhắm thẳng, bóp cò súng."

Bạch Tuyết Lam nói: "Cậu thử lặp lại động tác vừa nãy, sau đó bắn thêm vài viên cho tôi xem."

Tuyên Hoài Phong nghe theo lời hắn nói, đứng tại chỗ, hai tay nắm súng, nhín thở ngưng thần, cẩn thận bắn mấy phát đạn.

Kiểm tra lại, cư nhiên có ba phát đạn trúng vòng chín điểm, một viên trúng ngay hồng tâm, mười điểm.

Bạch Tuyết Lam "chậc chậc" mấy tiếng, kinh ngạc: "Tôi vốn nghĩ cậu chẳng giống cha mình chút nào, thì ra tôi sai lầm rồi. Cậu đúng là kế thừa hết những ưu điểm tuyệt vời của cha mẹ mà. Xem ra tài thiện xạ của Tuyên bá phụ đều di chuyền hết vào dòng máu của cậu rồi, thiên tài sử dụng súng nha."

Tuyên Hoài Phong cũng cảm thấy bất ngờ, nhìn khẩu Brown sáng loáng trong tay, sau khi bắn mấy phát đạn cũng cảm thấy quen thuộc với nó, y thường không tự cao tự đại, chỉ cười nói: "Có lẽ chỉ là trùng hợp, nói không chừng bắn mấy phát đạn nữa thì thành tích lại giảm xuống."

Bạch Tuyết Lam lắc đầu: "Bắn một phát là trùng hợp, chẳng lẽ bắn bốn phát đều như vậy cũng là trùng hợp?"

Tuyên Hoài Phong đã nổi hứng muốn bắn súng, trên mặt lộ ra vẻ hoạt bát hiếm thấy, nóng lòng nói: "Tôi bắn thêm mười phát, để xem có mấy phát trúng mục tiêu, như vậy là được rồi."

Thử một lúc, cư nhiên càng bắn càng chuẩn, có tới hai phát đạn mười điểm.

Càng lúc càng không thể kiềm chế.

Luyện một trận, ăn cơm trưa xong lại vội vàng đi luyện tập.

Không đến năm tiếng đồng hồ, một hộp đạn lớn đều bị Tuyên Hoài Phong sử dụng hết, đến những viên đạn lăn lốc trên mặt đất cũng bị Tuyên Hoài Phong nhặt lên sạch sẽ, bia ngắm cũng thay đổi hơn hai mươi cái.

Tuyên Hoài Phong xin Bạch Tuyết Lam lấy thêm một hộp nữa đến, Bạch Tuyết Lam lại sợ y mệt mỏi, nếu nói thẳng thì Tuyên Hoài Phong cũng chẳng thèm để ý, đành phải tươi cười lấy cớ: "Cậu có biết bao nhiêu tiền một viên đạn không? Dùng xong cả hộp lớn như vậy mà cậu cũng không đau lòng chút nào. Kể cả có tiền cũng không nhất định có thể mua được thứ này, hôm nay cậu dừng ở đây hộ tôi đi."

Hắn nói tới mức này, Tuyên Hoài Phong cũng không thể không biết xấu hổ mà muốn bắn tiếp, đành phải trả lại khẩu Brown kia cho bạch Tuyết Lam.

Hai người ngồi nghỉ ngơi bên chiếc bàn đã được sắp sẵn trong hoa viên.

Vừa uống cà phê vừa ăn những chiếc bánh ngọt hình vuông, kiểu dáng Châu Âu do người hầu mang tới.

Nghỉ ngơi một lúc, một gã người hầu chạy lại: "Tổng trưởng, ngài có điện thoại."

Bởi vì thương thế của Bạch Tuyết Lam đã tốt lên nhiều nên mấy ngày nay hắn bắt đầu xử lý những công việc tồn đọng ở hải quan tổng thự. Dần dần, những cuộc điện thoại phải tiếp nhận cũng tăng lên. Vừa nghe thấy người hầu bẩm báo lại, hắn lập tức đứng lên, định tới thư phòng tiếp điện thoại.

Tuyên Hoài Phong cũng nhanh chóng đứng dậy: "Chắc là công vụ, vậy thì tôi cũng đi với anh."

Bạch Tuyết Lam không muốn y chịu mệt mỏi, mỉm cười nói: "Hiện tại làm gì có công vụ gì khẩn cấp cho được? Cậu mới ăn được một nửa chiếc bánh ngọt này, vậy thì cứ ngồi đây ăn cho xong đi, tôi sẽ nhanh chóng trở lại thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!