Tuyên Hoài Phong đi tới mà không phát ra một chút tiếng động nào, Tôn sĩ quan lộ vẻ mặt không thể ngờ được, thực điềm nhiên đi tới vài bước nghênh đón Tuyên Hoài Phong, nhỏ giọng nói: "Cậu đã đến rồi? Tới đó xem một chút đi."
Tuyên Hoài Phong vốn muốn vào tìm hiểu một chút chứ không muốn ở lâu.
Đừng nói y nghĩ xấu cho người khác, chẳng qua Bạch Tuyết Lam rất khác người.
Cho dù khi đối mặt với Bạch Tuyết Lam, hắn lại đột nhiên lộ ra bộ dạng tinh thần sáng láng ngồi dậy, ngông nghênh chế nhạo y một trận…y cũng cảm thấy chẳng có gì lạ cả.
Từ lúc học chung cho tới nay, trong đầu người này luôn có một đống ý tưởng trêu ghẹo người khác, chẳng khi nào dùng hết.
Nhưng không khí trong phòng im lặng như vậy, Tôn sĩ quan cũng đã mở miệng, nếu không tới nhìn một chút có vẻ quá vô tình. Tuyên Hoài Phong suy nghĩ một lượt, chậm rãi bước đến trước giường.
Vừa cúi đầu đã thấy Bạch Tuyết Lam nằm ngửa trên giường, trên trán dán một miếng băng hạ sốt mà Tây y thường sử dụng, từ vai trở xuống đắp một tấm chăn mỏng bằng gấm.
Tuyên Hoài Phong thấy hai gò má của hắn đỏ bừng, âm thầm lắp bắp kinh hãi.
Nghĩ: "Sẽ không phải bệnh thật đó chứ? Có muốn gạt người cũng không tới mức này."
Cuối cùng vẫn cố gắng xác định lại, vươn tay đặt lên gương mặt của Bạch Tuyết Lam để thử nhiệt, ngón tay rụt mạnh lại, đúng là nóng đến kinh người.
Tuyên Hoài Phong vừa sợ vừa cảm thấy nghi ngờ, nhanh chóng đưa đầu ngón tay thăm dò gáy của hắn, còn có làn da dưới chiếc cổ áo rộng thùng thình, tất cả đều rất nóng.
Việc này cho dù có muốn đóng kịch thế nào cũng không thể thực hiện được.
Tuyên Hoài Phong hỏi: "Sao lại sốt cao tới mức này?"
Phó viện trưởng Từ nhìn sắc mặt khó chịu của y, an ủi: "Tuyên sĩ quan an tâm, thân thể tổng trưởng rất mạnh khỏe, xương cốt rắn chắc. Tôi mới tiêm cho ngài ấy một mũi thuốc hạ sốt, chờ một tiếng nữa phỏng chừng sẽ khiến nhiệt độ cơ thể giảm xuống một chút."
Nói xong, ông kêu trợ lý của mình dọn dẹp hòm thuốc.
Tôn sĩ quan nói: "Vẫn như lần trước, phó viện trưởng Từ, xin mời ngài ở trong sương phòng cách vách một chút, chờ tới khi tình trạng của tổng trưởng ổn định rồi đi cũng không muộn."
Phó viện trưởng Từ nói: "Đó là việc đương nhiên. Chúng tôi ở lại cũng tiện hỗ trợ."
Tôn sĩ quan chờ trợ lý của ông thu dọn xong xuôi liền mời bọn họ tới sương phòng.
Tuyên Hoài Phong nhìn tất cả mọi người đều rời khỏi phòng, chính mình lại ngồi xuống cạnh giường.
Tuy mấy ngày nay y vẫn chăm sóc vết thương cho Bạch Tuyết Lam, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy hắn nhắm mắt mơ mơ màng màng ngủ say như vậy. Bình thường hắn đều sinh long hoạt hổ, là một người tràn đầy sinh lực, một khi đã trở nên im lặng lại khiến người ta vô cùng hoảng sợ, giống như chiếc mạng nhện treo giữa không chung bị gió thổi qua, bất kể lúc nào cũng có thể bị xé tan thành từng mảnh nhỏ.
Sau khi Tôn sĩ quan sắp xếp nơi ở cho bác sĩ, cũng không biết hắn gặp chuyện gì mà tới lúc này vẫn chưa trở về.
Trog phòng chỉ còn lại một Bạch Tuyết Lam yếu ớt đang khép chặt mi mắt, đáng thương hơn ngày thương rất nhiều. Và một Tuyên Hoài Phong đang lẳng lặng ngồi bên giường.
Không khí yên tĩnh trong phòng lúc này biến thành một loại khổ hình, tra tấn người khác.
Nhớ tới chuyện mình vừa lấy lòng tiểu nhân suy đoán tư tưởng của Bạch Tuyết Lam, quả là đáng khinh vô cùng.
Lại nhớ tiếp, càng hận bản thân tối qua đứng ngoài cửa sổ, nghe được hắn ca "Tây Thi", đáng lẽ không nên cố chấp, mặc kệ, không thèm hỏi han tới hắn.
Biết rõ ban đêm nhiều sương, một người đang mang trên người vết thương chưa hoàn toàn khôi phục, tại sao mình có thể nhẫn tâm nhìn hắn xướng lên một khúc ca buồn bã? Chỉ sợ không khí lạnh đêm qua đã khiến hắn sốt cao tới mức này.
Cho dù là người xa lạ cũng có thể tốt bụng khuyên bảo vài câu, nói hắn đi ngủ sớm.
Bản thân mình đối xử với Bạch Tuyết Lam cũng thật sự nhẫn tâm.
Tuyên Hoài Phong lo lắng ngồi một lúc, thân thể như đang ngâm trong nước nóng, nghĩ rằng thời gian đã qua hơn nửa tiếng, nhưng vừa ngẩng đầu nhìn đồng hồ, y kinh ngạc phát hiện còn chưa tới mười phút.
Y đã hiểu được một chút đạo lý, thì ra sống một ngày tựa như một năm chính là hình dung quang cảnh trước mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!