Tài xế sớm được Niên Lượng Phú căn dặn nên lái xe rất nhanh, phóng trên phố như điên (nguyên văn Lộng tỷ nha), chỉ chốc lát sau đã tới nơi.
Mấy người xuống xe, Niên Lượng Phú cẩn thận nhìn chiếc xe ô tô nhỏ sáng loáng đậu trước cửa nhà hát, bỗng nhiên thay đổi sắc mặt: "Nguy rồi, nguy rồi, chúng ta vẫn đến muộn hơn so với người ta."
Tuyên Đại Vân không nhịn được, lập tức lên tiếng: "Anh đừng có nhặng xị lên như vậy, còn chưa bước vào, làm sao biết người ta đã tới rồi?"
"Phu nhân!" Niên Lượng Phú trừng mắt liếc cô một cái, chỉ vào một chiếc xe nói: "Tôi có thể không nhận ra biển số xe của tổng trưởng cục hải quan hay sao?"
Niên Lượng Phú nhanh chóng đưa hai chị em họ bước vào, vừa vào cửa, phục vụ viên của rạp hát ân cần dẫn đường, đưa bọn họ tới khu ghế lô* thượng đẳng vô cùng xa hoa.
(Ghế lô: là ghế ngồi thiết kế đặc biệt trong kịch trường, mỗi gian chỉ có vài chỗ ngồi.)
Bạch Tuyết Lam thực sự đã đến trước, đang ngồi trên chiếc ghề bành, nhàm chán đưa nửa người ra phía trước ngắm cảnh, vừa nghe thấy động tĩnh liền quay đầu, đôi mắt đen láy chăm chú nhìn Tuyên Hoài Phong đi theo phía sau vợ chồng Niên gia, chậm rãi đứng lên, miệng cười nói: "Khách đã đến rồi."
Niên Lượng Phú bắt đầu giải thích.
Bạch Tuyết Lam thực tự nhiên khoát tay, không để ý tới chuyện đó: "Là tự tôi tới sớm. Nhưng tính ra cũng may mắn, nếu mời khách mà còn đến muộn hơn người ta thì mới là khó coi."
Mọi người trò chuyện vui vẻ vài câu.
Ghế lô trên ban công rộng lớn quay về phía sân khấu là vị trí tốt nhất để xem diễn.
Niên Lượng Phú từ ban công nhìn ra, có chút kinh ngạc: "Hôm nay là vở diễn mới của Ngọc Liễu Hoa, bình thường mọi người đều tranh nhau sứt đầu mẻ trán để mua vé, sao hôm nay lại vắng vẻ như vậy?"
Bạch Tuyết Lam hờ hững đáp: "Tôi sợ nhiều người tới sẽ khó lòng xem diễn nên đã bao trọn Thiên Âm Viên trong tối nay. Bốn người chúng ta thanh tĩnh, hưởng nhĩ (tai) phúc."
Việc này chắc chắn tốn rất nhiều tiền.
Tuyên Đại Vân không nghĩ lại được đáp lễ lớn tới mức này, không khỏi vừa mừng vừa sợ, Niên Lượng Phú lại nghiêm nghị nói lời khách sáo: "Bạch tổng trưởng quá khách khí, vợ chồng tôi sao đảm đương sao nổi? Ai cũng biết Ngọc Liễu Hoa nổi tiếng kiêu ngạo, từ trước tới nay hiếm khi vì người khác mà diễn riêng, vậy mà tổng trưởng cũng có thể mời được."
Bạch Tuyết Lam chỉ khẽ giương lên khóe miệng, vô tư nói: "Ít nhiều thì cô ấy cũng phải cho tôi một chút mặt mũi chứ." Vừa nói vừa thản nhiên quét mắt nhìn Tuyên Hoài Phong đang đứng ở một bên.
Tuyên Hoài Phong vốn hạ quyết tâm không để ý tới bất kể sự khiêu khích nào của hắn, đột nhiên bị ánh mắt hắn quét qua, chung quy y cũng kiềm chế không được, lập tức trừng mắt liếc hắn một cái.
Bạch Tuyết Lam càng tươi cười nhiều hơn, làm bộ chuyên tâm trò chuyện cùng Niên Lượng Phú: "Vốn tới bảy giờ mới khai diễn, hiện tại là sáu giờ rưỡi. Nếu mọi người đã tới đông đủ, chi bằng chúng ta kêu họ lên đài đi. Chúng ta cũng không cần phải chờ đợi."
Niên Lượng Phú đương nhiên không phản đối.
Bạch Tuyết Lam ra hiệu cho phục vụ viên của rạp hát, căn dặn cẩn thận, quay người lại nói với Niên Lượng Phú: "Còn có một vấn đề, ghế này thiết kế dành cho hai người, bốn người cùng ngồi không khỏi có chút chật chội. May mắn, cách vách còn có một buồng ghế lô, tôi đã kêu bọn họ sắp xếp ổn thỏa."
"Bạch tổng trưởng suy nghĩ thật chu đáo, khiến cho chúng tôi cũng cảm thấy áy náy."
Tuyên Đại Vân cười nói, xoay chuyển ánh mắt: "Đúng vậy, nhưng hai người nào tới phòng cách vách mới tốt? Mỗi người chúng tôi đều muốn học hỏi một chút kiến thức từ Bạch tổng trưởng mà."
Bạch Tuyết Lam thấy Tuyên Hoài Phong mấp máy môi, nhanh chóng lên tiếng trước khi y kịp nói: "Bổng đả uyên ương* là chuyện đáng ghét nhất, tôi không thể để vợ chồng hai người tách ra được."
(Bống đả uyên ương: Chia rẽ tình nhân)
Niên Lượng Phú vốn muốn bắt chuyện nhiều hơn cùng Bạch Tuyết Lam, có điều, Bạch Tuyết Lam đã lên tiếng, hắn chỉ có thể giơ hai tay tán thành: "Cảm ơn tổng trưởng thành toàn. Vậy tôi cũng đành phải mặt dày để cậu em vợ ở lại, mong Bạch tổng trưởng chiếu cố nhiều hơn."
Hắn vái chào hai cái, đưa phu nhân của mình tới lô ghế cách vách.
Tuyên Hoài Phong cũng muốn ra ngoài, Bạch Tuyết Lam ở phía sau lại níu chặt tay y.
Tuyên Hoài Phong quay đầu, nghiêm mặt nói: "Đây là nơi đông người, đừng có lôi lôi kéo kéo như thế."
Bạch Tuyết Lam thực nghe lời, nhanh chóng buông tay: "Được, không lôi kéo. Chẳng qua, tôi bao cả rạp hát này là để bồi tội với cậu, vậy mà cậu cũng không cho tôi chút mặt mũi nào sao? Chẳng lẽ tôi phải quỳ xuống xin lỗi thì cậu mới có thể tha thứ?"
Lúc này, tiếng nức nở nghẹn ngào từ sân khấu truyền tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!