Chương 49: Part 1

Trở lại phòng, Tuyên Hoài Phong ngồi thất thần bên chiếc đèn bàn một hồi lâu.

Bạch Tuyết Lam từ bi cho y nghỉ phép, ngày mai có thể đi gặp Kỳ Tuấn vốn là chuyện tốt.

Sự tình thoạt nhìn vô cùng viên mãn lại bị cảm giác quái dị trong lòng quấy phá.

Tuyên Hoài Phong có trăm ngàn tâm sự cũng không biết nên làm như thế nào.

Tình yêu mà y theo đuổi đương nhiên là Lâm Kỳ Tuấn, đó là do y cam tâm tình nguyện, chính mình lựa chọn. Mấy năm nay, hai người vẫn âm thầm yêu thương, trao chọn tình cảm chân thành cho đối phương.

Bạch Tuyết Lam không thể so sánh được.

Cho dù Bạch Tuyết Lam có chọn mình, có được mình thì cũng là do dùng thủ đoạn bỉ ổi như bọn trộm cướp.

Trên đời này, nếu có người yêu thích kẻ đã chiếm đoạt thân thể của mình thì người đó cũng bị người ta khinh thường.

Cho dù trong tiểu thuyết cũng viết lên những nhân vật như vậy, nhưng đó thường là những người phụ nữ yếu đuối, trong sạch bị đàn ông đoạt đi, không có lối thoát nên chỉ có thể chịu đựng vì lợi ích trước mắt.

Chẳng lẽ mình chính là loại người vô dụng như vậy?

Nếu không phải kẻ vô dụng, tại sao mình lại không thể kiên định, luôn luôn giữ vững tình cảm đối với Kỳ Tuấn?

Tại sao khi đứng dưới ô cửa sổ, nghe được giọng hát của Bạch Tuyết Lam lại cảm thấy khó chịu?

Chẳng lẽ tình yêu mà mình đã lựa chọn lại không thể qua nổi cuộc khảo nghiệm này?

Càng nghĩ, Tuyên Hoài Phong càng nhíu chặt đôi mày thanh tú.

Cho tới khi nhìn lên đồng hồ thì trời đã tối, nghĩ rằng ngày mai còn có cuộc hẹn, không thể đến muộn nên đành phải lên giường nằm.

Nhưng nằm cũng không thể ngủ, đầu dựa lên gối, cho dù đã cố gắng ép bản thân chìm vào giấc ngủ, lăn qua lộn lại một lúc lâu, cuối cùng vẫn tới nửa đêm mới có thể miễn cưỡng nhắm mắt.

Ngày hôm sau, tiếng đi lại, trò chuyện ầm ĩ của đám người hầu từ bên ngoài truyền tới tai, Tuyên Hoài Phong mơ mơ màng màng mở mắt ra.

Vừa nhìn ra ngoài cửa sổ đã thấy mặt trời sáng lóa, không biết đã là giờ nào.

Tuyên Hoài Phong bỗng nhiên biến sắc, kêu lên một tiếng: "Nguy rồi."

Nhanh chóng bật dậy khỏi giường, nhìn đồng hồ, lúc này đã chỉ gần mười một rưỡi.

Y hẹn Kỳ Tuấn cùng ăn cơm, ước chừng mười hai giờ sẽ gặp mặt, hiện tại chỉ còn nửa tiếng.

Tuyên Hoài Phong thầm mắng chính mình tối qua miên man suy nghĩ, hơn nữa không nên uống một tách trà đậm trước khi đi ngủ khiến cho mọi chuyện rối tung như hiện tại. Nhanh chóng mở cửa sai người mời lái xe chuẩn bị trước, sau đó vội vàng vào phòng thay một bộ áo dài màu lam.

Mở ngăn kéo, lấy ra một xấp tiền ngay ngắn hơn mười tờ, đó là số tiền Bạch Tuyết Lam dự phòng đưa cho Tuyên Hoài Phong để thưởng cho người khác.

Tuyên Hoài Phong đi gặp Lâm Kỳ Tuấn, vô cùng ngại dùng tới tiền của Bạch Tuyết Lam, lập tức lấy hai trăm đồng tiền lương của mình cất vào túi, nhanh chóng tới cổng chính của dinh thự.

Khi tới cổng lại vừa vặn bắt gặp một chiếc xe hơi từ bên ngoài tiến vào, đậu trước cổng dinh thự.

Cửa xe vừa mở ra, phó viện trưởng Từ cùng trợ lý của ông  bước xuống.

Tuyên Hoài Phong vừa nhìn thấy hai người bọn họ đã cảm thấy kỳ quái, không khỏi bước xuống bậc thang nghênh đón: "Không phải hôm qua mới kiểm tra định kỳ hay sao?  Sao hôm nay lại tới nữa?"

Phó viện trưởng Từ lộ vẻ mặt kinh ngạc nhìn y: "Tôi nhận được điện thoại của Tôn sĩ quan, hắn nói là từ buổi sáng hôm nay, tổng trưởng không ngừng sốt cao nên muốn tôi lập tức tới đây. Tuyên sĩ quan, chẳng lẽ ngài không biết chuyện này?"

Tuyên Hoài Phong ngạc nhiên.

Lúc này, Tôn sĩ quan đột nhiên xuất hiện ở cổng chính, vội vàng xuống dưới bậc thang, xoa tay nói: "Cuối cùng cũng đến rồi, nhanh vào bên trong đi, chúng tôi đang chờ ngài đây!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!