Chương 48: Part 2

Tuyên Đại Vân nhìn bộ dạng nghiêm nghị như muốn phản bác lại của Tuyên Hoài Phong, cười một tiếng: "Được rồi! Chị biết em không chấp nhận quan điểm tầm thường này của chị. Không hiểu mấy người trẻ tuổi thời nay nghĩ như thế nào, chạm tới chuyện đại sự gì đó đều muốn hiến thân vì quốc gia. Ai cũng không biết thân thể, da tóc là do cha mẹ ban cho, chỉ vì cái dũng khí nhất thời đã lập tức muốn hiến thân cho đất nước, vậy tấm lòng của cha mẹ thì đặt ở nơi nào?

Chị muốn em trở thành viên chức của chính phủ chỉ vì muốn em sống tốt, nhưng cũng đừng học bọn họ."

Tuyên Hoài Phong nghe như vậy liền cảm thấy vô cùng không vui, quay đầu kêu người hầu đổi trà nóng, mang hạt dưa tới.

Tuyên Đại Vân nói: "Chị biết mấy lời mình nói ra khiến em nghe không lọt tai, uổng công chị nói nãy giờ. Chị về!" Nói xong liền miễn cưỡng một tay chống eo đứng lên.

Tuyên Hoài Phong vội vàng đứng dậy: "Ăn cơm xong hãy về."

"Không được, vú Trương đã nấu thuốc bổ thai, đang chờ chị về uống."

Tính đến lúc này thì Tuyên Đại Vân đã mang thai được năm tháng, bụng phồng lên, di chuyển cũng có chút khó khăn.

Tuyên Hoài Phong sợ cô ngã nên cẩn thận dùng hai tay đỡ lấy, tiễn cô tới cổng chính của dinh thự.

Tự mình đưa chị ngồi an ổn ở ghế sau nhưng y vẫn không an tâm, tìm túi tiền, đi đến bên cửa kính xe, lấy năm đồng đưa cho tài xế, cẩn thận dặn dò mấy lần: "Mặc kệ có chuyện gấp hay không thì vẫn phải lái xe thật chậm, càng vững vàng càng tốt, hơn nữa, nhất định không được phanh gấp."

Tuyên Đại Vân ở phía sau cười nói: "Ôi trời, em vung tiền sang quá nha."

Tuyên Hoài Phong nhìn ô tô của Niên gia đi xa, quả nhiên lái rất chậm, lúc này mới an tâm trở vào dinh thự.

Vừa mới tới hành lang đã nghe thấy người gọi tên y, quay đầy lại nhìn, thì ra Tôn sĩ quan đang đứng dưới bóng râm bên hòn giả sơn vẫy tay với y.

Tuyên Hoài mỉm cười, xoay người đi đến bên cầu đá, đứng trước mặt Tôn sĩ quan, hỏi: "Tìm tôi có việc?"

Tôn sĩ quan nói: "Gặp cậu nên chào hỏi một chút cũng không được hay sao? Có điều, đã làm phiền cậu đi một quáng đường xa tới đây, vậy vừa lúc hỏi cậu một vấn đề."

Tuyên Hoài Phong hỏi hắn muốn nói về việc gì.

Tôn sĩ quan nói: "Có một loại nhạc cụ của Tây Dương, hiện tại đang là rất được ưa chuộng, gọi là Violin*, Tuyên sĩ quan có biết cách sử dụng không?"

(Nguyên văn là "phạm a linh": dịch âm của đàn Violin)

Tuyên Hoài Phong nói: "Thì ra là chuyện này. Tôn sĩ quan muốn học?"

"Tôi?" Tôn sĩ quan liên tục xua tay: "Không phải, không phải, tôi làm gì có thời gian rảnh mà học thứ này. Học nói tiếng nước ngoài đã khiến tôi mất nửa cải mạng rồi, hơn nữa thứ nhạc cụ kia quả thực vô cùng kinh khủng. Là như vậy, tháng sau có một buổi đại nhạc hội, quy mô rất lớn, chẳng những có các vị tổng trưởng của các ban ngành mà ngay cả tổng lý cũng tham gia.

Phu nhân của Liêu tổng trưởng đứng đầu một đội các vị tiểu thư cùng phu nhân, bọn họ hợp thành ủy ban tổ chức, thương lượng xem nên có hoạt động gì. Bọn họ đều nói mời gánh hát tới thì quá lạc hậu, nhưng nếu không có sân khấu diễn kịch lại rất buồn tẻ, không vui. Nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có cách các bộ, các ban ngành đưa ra vài tiết mục, hơn nữa còn nhất thiết phải do các vị quan chức biểu diễn mới vui vẻ, có ý nghĩa."

Tuyên Hoài Phong cười nói: "Mấy vị phu nhân, tiểu thư này thật là hoạt bát."

Tôn sĩ quan lộ vẻ mặt không biết làm sao, cười khổ: "Phụ nữ quá hoạt bát cũng khiến người ta khó chiều. Đề xướng tiết mục còn chưa tính, nghe nói còn sợ tiết mục hùa theo quá nhiều, nếu ai cũng kéo đàn nhị hồ (đàn nhị) thì không vui, cho nên bọn họ viết không ít tờ giấy, mỗi tờ giấy đều viết các tiết mục khác nhau,  nơi nào biểu diễn tiết mục gì thì phải rút thăm để quyết định.

Sáng nay tôi bị Liêu phu nhân gọi điện thoại đi rút giấy, rút được hai cái."

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Sẽ không phải rút trúng Violin đó chứ?"

Tôn sĩ quan nói: "Đúng vậy! Đúng vậy! Một tờ là tỳ bà, tờ còn lại thì khỏi nói. Tổng thự nhiều quan viên như vậy, luôn luôn có một hai người biết đàn tỳ bà, chỉ có loại Violin kia là khiến người ta đau đầu, liên tiếp hỏi mười mấy người nhưng người nào cũng chưa từng chạm qua. Nếu lại đi rút tờ khác thì có vẻ sẽ khiến cho người ta nghĩ trong hải quan tổng thự của chúng ta chẳng có bất luận người tài nào, đến một người biết chơi nhạc cụ Tây Dương cũng không có, như vậy thì thể diện của tổng trưởng cũng sẽ bị hạ xuống. May mắn là Tuyên sĩ quan đã từng uống nước Tây Dương trở về (ý nói đã từng ra nước ngoài một thời gian, sau đó quay trở lại), chắc là cũng biết chút ít về loại nhạc cụ này."

Tuyên Hoài Phong trầm ngâm nói: "Đúng là có biết một chút, nhưng học không được kỹ càng nên kéo không tốt lắm, nếu khoe khoanh trước mặt mọi người mà bị người ta chê không hay, chẳng phải như vậy càng khiến tổng trưởng mất mặt hay sao."

Tôn sĩ quan vội cười: "Tuyên sĩ quan, cậu không cần khiêm tốn. Chỉ cần nhìn cách cậu đọc sách cũng biết cậu là người thông minh, lại chăm chỉ hơn người khác rất nhiều, nếu đã từng học qua, tuyệt đối không có chuyện qua loa. Cho dù vạn nhất có học không tốt thì cũng không quan trọng, có ai thực sự biết loại nhạc cụ Tây Dương đó biểu diễn như thế nào là hay, như thế nào là dở? Kéo lên một chút âm thanh cho bọn họ nghe là được rồi.

Làm ơn, tốt xấu gì thì cậu cũng giúp tôi qua cửa này đi."

Từ khi Tuyên Hoài Phong tới dinh thự, Tôn sĩ quan giúp đỡ y không ít chuyện, hơn nữa, trên phương diện thâm niên với công việc thì hắn cũng được coi là thầy của y.

Tuyên Hoài Phong nhìn thấy hắn khó xử cũng không đành lòng khoanh tay đứng nhìn, đồng ý: "Được rồi, nếu Tôn sĩ quan đã nói như vậy thì tôi chỉ còn cách mặt dày tự bêu xấu. Tuy nhiên, tôi phải nói trước điều này, quả thật tôi đã từng luyện qua violin nhưng đã lâu không đụng tới, tay cũng cứng, các bản nhạc cũng quên hơn phân nửa. Nếu thật sự muốn chơi lại thì cần phải tìm một cây violin và mấy bản nhạc phổ, luyện tập vài ngày mới được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!