Chương 47: Part 1

Chỉ một lát sau, trên điện thoại truyền tới thanh âm va chạm, giọng nam vang lên từ đầu dây phía bên kia: "Tôi là Lâm Kỳ Tuấn, xin hỏi là vị nào ở dinh thự Bạch gia gọi tới?"

Tuyên Hoài Phong đang nghĩ tới tình trạng bệnh tình của hắn nên có điểm lo lắng, bỗng nhiên nghe giọng nói từ ống nghe truyền tới giống như không có đáng ngại, chỉ là yếu ớt hơn bình thường một chút, tâm tình cũng thả lỏng.

Tâm tình cũng thả lỏng một chút lại càng khó lấy lại bình tĩnh, gần nhau trong gang tấc mà cảm giác như xa cách cả một khoảng trời rộng lớn.

Nếu nói tới chuyện tình cảm qua lại, y tự tin mình cùng Kỳ Tuấn thân mật hơn bất luận người nào, nhưng so với tình hình hiện tại thì dùng tình cảm ấy cũng không thể thay đổi được gì.

Đúng là ở chung một chỗ nhưng lại chẳng biết gì về tình hình của đối phương.

Bắt cóc tống tiền, chạy trốn, sinh bệnh, những chuyện lớn như vậy lại phải nghe từ miệng người ngoài mới biết được. Cảm giác chua xót ấy không thể nào diễn tả bằng ngôn từ, Tuyên Hoài Phong thực sự không biết nên oán trách ai mới phải.

Y trầm mặc một hồi, đầu dây bên kia tựa hồ đã đoán được.

Lâm Kỳ Tuấn thử hỏi một câu thăm dò qua điện thoại: "Hoài Phong, là em sao?"

Hắn vừa gọi hai chữ "Hoài Phong", giọng nói vô cùng hiền hòa, trái tim Tuyên Hoài Phong khẽ run lên, nhỏ nhẹ "vâng." một tiếng.

Lâm Kỳ Tuấn lập tức vui vẻ, nói liên thanh: "Không thể tin được, là em sao? Sao em lại gọi điện cho anh vậy?"

Hắn vui vẻ như vậy khiến Tuyên Hoài Phong vô cùng áy náy.

Suy nghĩ một cách cẩn thận, từ sau khi trở thành sĩ quan phụ tá của Bạch Tuyết Lam, chính mình chưa từng gọi điện cho Lâm Kỳ Tuấn lần nào, trách không được hắn lại kinh ngạc như vậy.

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Em nghe nói anh bị bệnh, giờ anh sao rồi?"

Lâm Kỳ Tuấn trả lời: "Chẳng qua là gặp chút việc đáng sợ, còn về phần gặp việc gì…. Thảo luận việc này qua điện thoại không tiện, có điều, thời buổi ngày nay đúng là loạn quá. Anh uống thuốc mấy ngày nay cũng khỏe hơn phân nửa, chỉ cần một câu hỏi thăm ân cần này của em, phỏng chừng non nửa phần còn lại cũng có thể lập tức tan biến."

Tuyên Hoài Phong nói: "Anh nói cũng thật là khoa trương quá đi, em gọi điện thoại tới lại có hiệu quả kỳ diệu như vậy sao?"

Lâm Kỳ Tuấn lập tức đáp lời: "Không lừa em, anh đã tính qua bát tự* của chúng ta, em chính là mệnh Biển Thước Hoa Đà của anh."

(* Bát tự: tám chữ – giờ ngày tháng năm sinh viết theo Thiên can và Địa chi. Là một cách xem số mệnh của Trung quốc. Người mê tín cho rằng giờ, ngày, tháng, năm con người được sinh ra đều bị Thiên can Địa chi chi phối. Mỗi giờ, ngày, tháng, năm sinh ấy được thay bằng hai chữ, tổng cộng là tám. Dựa vào tám chữ ấy, ta có thể suy đoán ra vận mệnh của một con người.

Theo phong tục cũ, từ khi đính hôn, hai bên nhà trai và nhà gái phải trao đổi "Bát tự thiếp" cho nhau, còn gọi là "canh thiếp" hay "bát tự".

**Biển Thước, Hoa Đà: đây là tên hai vị thần y nổi tiếng của Trung Quốc. Link: Biển Thước – Hoa Đà )

Tuyên Hoài Phong vừa nghe tới đó, trong lòng nặng trĩu, dừng một chút mới thản nhiên nói: "Mới không gặp một thời gian, anh học ở đâu nhiều câu nói ngọt xớt như vậy hả?"

Đầu dây bên kia bị ăn ngay một bát nước lạnh, lập tức im lặng.

Cách một hồi mới nghe Lâm Kỳ Tuấn nói nhỏ hơn chút ít, khẩn thiết nói: "Những lời này vốn nói ra để làm em vui, không ngờ lại chọc cho em chán ghét. Nếu em không muốn nghe, vậy từ nay anh không nói những lời đó là được."

Tuyên Hoài Phong chỉ im lặng cầm ống nghe.

Lâm Kỳ Tuấn đợi một lúc, hỏi: "Hoài Phong, trong lòng anh có một việc muốn nói với em, có thể chứ?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Anh nói đi."

"Anh nói rồi thì em đừng tức giận nha. Kỳ thật, nếu không phải quan hệ của chúng ta đã tới mức này thì anh cũng không muốn nói ra." Lâm Kỳ Tuấn nói: "Từ sau khi em vào làm việc trong hải quan tổng thự, anh cũng không biết diễn tả như thế nào mới đúng… Giống như xa cách vài ngọn núi vậy. Khó khăn lắm mới có thể nói chuyện với em một lần, lại luôn phải đề phòng, cố gắng tìm từ ăn nói, tránh việc không cẩn thận nói ra một câu khiến em không thoải mái.

Em phải biết rằng, nếu trong lòng em không thoải mái thì trong lòng anh cũng chẳng dễ chịu gì, chẳng lẽ chúng ta không thể không đụng tới loại tình yêu giày vò như vậy hay sao? Nói như vậy, anh tự nhận mình là người yêu của người ta, chỉ không biết…người anh yêu có cùng suy nghĩ như vậy hay không mà thôi."

Việc này chính là nhắc tới chuyện cũ.

Trước khi nghỉ học, hai người cùng nhau đi đạp thanh, ngồi trong rừng trúc bên bờ sông, tranh luận về mấy quyển tiểu thuyết tình yêu của nước ngoài, nói về việc những đôi tình nhân không thể ở bên cạnh nhau.

Lâm Kỳ Tuấn cho rằng, khi đã yêu người ta, bởi vì bản thân chủ động hiến dâng tình yêu nên tất nhiên sẽ phải chịu đựng sự giày vò của tình yêu, đó mới là cái giá thực sự.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!