Cảm giác ẩm ướt cùng hương thơm cổ xưa quẩn quanh, chỉ một giọt nhỏ cũng đã lấp kín khe hở giữa hai người.
Nháy mắt đã biến mất không chút tăm hơi.
"Hoài Phong, Tuyên Hoài Phong…" Bạch Tuyết Lam gọi tên y, thanh âm kín đáo giữ ở bên môi, gọi mấy lần, thở dài một hơi: "Cậu luôn khiến tôi băn khoăn, kết quả, tất cả biến thành một ngọn gió, chỉ để lại một chữ "hoài"* hay sao?"
(Hoài: Là Hoài trong Hoài Phong, từ Hoài này cũng có nghĩ là nhớ nhung.)
Tuyên Hoài Phong nghe vậy liền cảm thấy ngực thắt lại buồn bã, do dự một lúc mới cắn răng nói: "Nếu anh còn tiếp tục nói hươu nói vượn như vậy nữa thì chức sĩ quan phụ tá này tôi cũng ngồi không nổi nữa."
Bạch Tuyết Lam vốn đang dùng ánh mắt tràn đầy nhu tình nhìn y, bỗng nhiên lại chuyển thành âm lệ, giống như hận không thể dùng ánh mắt đục hai lỗ trên cơ thể kẻ vô tâm đang đứng trước mặt.
Không khí trong phòng nhất thời lạnh buốt, tĩnh mịch.
Một hồi lâu, Bạch Tuyết Lam mới miễn cưỡng xoay cổ, đem tầm mắt rời khỏi gương mặt Tuyên Hoài Phong.
Tuyên Hoài Phong rút tay lại, hắn cũng không ngăn cản, lòng bàn tay buông ra.
Tuyên Hoài Phong mượn cơ hội đứng lên khỏi giường, ấn theo thái độ của y thì bình thường sẽ ra khỏi phòng, nhưng liếc mắt nhìn Bạch Tuyết Lam đang yên lặng nghiêm mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng y cũng rất khó chịu, làm thế nào cũng không thể hạ quyết tâm rời khỏi nơi này.
Y do dự một lát, lại ngồi trở xuống, thở dài một hơi: "Tính tình của anh cổ quái như vậy, tôi không biết nên nói chuyện với anh ra sao nữa."
Bạch Tuyết Lam nghĩ rằng y chắc chắn sẽ rời đi, không ngờ y lại ở lại, trái tim đau đớn cùng cực bỗng nhiên trở nên ấm áp tới lạ thường.
Một người có thể ảnh hưởng tới tâm tình của người khác nhiều như vậy, thật sự đúng là do trời định.
Bạch Tuyết Lam cũng thở dài một hơi, quay đầu: "Tính xấu này của tôi đã sớm đắc tội không biết bao nhiêu người. Tôi làm sao không hiểu, nửa cuộc đời này đã kết oán quá nhiều, kết duyên quá ít, chung quy sẽ có một ngày tự làm bậy khiến bản thân sống không tốt."
Sắc mặt Tuyên Hoài Phong khẽ biến, ngắt lời hắn: "Người bị thương, tâm trạng xấu là chuyện bình thường. Anh cần gì phải nói những lời xui xẻo như vậy?"
"Đây là lời nói vô cùng chân thật. Đi suốt một đời người chẳng qua cũng là sáng nay có rượu sáng nay say." Bạch Tuyết Lam không để ý tới chung quanh, chỉ tự đắm chìm trong cảm xúc của riêng mình: "Tổ tiên Bạch gia chúng tôi là thổ phỉ, đời sau cố gắng chiêu tập binh mã mới có được thành tựu như ngày hôm nay. Tôi không giống cậu, có một người mẹ xuất thân từ gia tộc lớn, truyền cho cậu một thân phẩm chất thư hương quý khí.
Chút ít khí phách trên người tôi cũng là do tổ tông truyền lại, cậu nhìn không thuận mắt, chán ghét tính cách ngang ngược của tôi, đương nhiên tôi cũng hiểu. Không sao, chúng ta cứ tiếp tục dây dưa như vậy cũng được. Tôi nắm quyền một ngày thì sẽ giữ cậu lại một ngày. Cậu ở bên tôi ngày nào, tôi vui vẻ ngày ấy. Chờ đến khi tôi bị đánh bại, không còn ai ngăn cản, vậy thì cậu cứ tìm đến bên cạnh người mà cậu mong muốn đi."
Nói đến vế sau, bất tri bất giác lại chạm phải vết thương trong lòng.
Trên mặt vẫn cố ra vẻ quật cường cười lạnh, nhưng một giọt lệ lại không ngừng đọng lại, khẽ run rẩy trên khóe mắt. Mí mắt khẽ chớp, giọt lệ kia như hoảng sợ, lập tức rơi xuống.
Tuyên Hoài Phong thấy cảnh này, trước ngực như bị người ta khoét một lỗ lớn, đâu đớn vô cùng.
Theo bản năng, y đưa tay qua, muốn lau đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt của Bạch Tuyết Lam, lúc này mới phát hiện mình không có khăn tay, nhưng cứ như vậy mà đụng chạm lên gò má của hắn thì quả thật không ổn.
Đầu ngón tay dừng lại giữa không trung.
Bạch Tuyết Lam thấy vậy liền cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng tựa chuồn chuồn lướt nước lên những chiếc móng tay gọn gàng xinh đẹp ấy, một nụ hôn phi thường thành kính và dịu dàng.
Giống như có thứ gì đó trút xuống đầu ngón tay nhỏ bé.
Nhẹ như lông hồng, mà lại nặng tựa Thái Sơn.
Tuyên Hoài Phong bỗng nhiên thất thần, ngây ngốc vài giây, thở dài một hơi mới nhẹ nhàng rút lại bàn tay dường như đã không còn là của riêng mình trở về.
"Anh…"
Vừa mới thốt lên một từ, tiếng gõ cửa bỗng nhiên vang lên, khiến cho hai người đang chìm đắm trong thế giới trong thế giới của riêng mình hoàn toàn bừng tỉnh.
"Ai?"
"Báo cáo tổng trưởng, Niên phu nhân tới đây nói muốn gặp Tuyên sĩ quan."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!