Chương 45: Part 1

Từ ngày hôm đó, Tuyên Hoài Phong luôn ở bên cạnh Bạch Tuyết Lam trong thời gian dưỡng thương.

Y là người nho nhã tuấn tú, nhưng từ nhỏ đã có một chút cố chấp, say mê cái gì là không dứt ra được. Y cảm thấy ăn lộc của vua thì phải giải quyết nỗi ưu phiền của vua, nếu làm việc cho người ta thì phải tận tâm tận sức, tấm lòng có thể sánh ngang với trời đất.

Cho dù chống lại tên vô lại như Bạch Tuyết Lam thì cũng phải hết lòng tuân thủ quy tắc của mình.

Cho nên, mấy ngày Bạch Tuyết Lam dưỡng thương, Tuyên Hoài Phong vô cùng có trách nhiệm, mỗi ngày đều tới phòng của hắn, đem cuốn tiểu thuyết tiếng Anh kia đọc cho hắn nghe khoảng hai ba tiếng đồng hồ.

Bạch Tuyết Lam sợ y quá mức vất vả khiến cổ họng bị thương nên cứ cách mười lăm phút lại kêu y dừng lại, cùng nhau ngồi bên chiếc bàn tròn, uống chút trà nóng. Tuyên Hoài Phong thường mượn khoảng thời gian đó để giảng cho Bạch Tuyết Lam về cấu trúc ngữ pháp của tiếng Anh, Bạch Tuyết Lam lập tức tươi cười mà gọi y là "Thầy giáo Tuyên."

Ngẫu nhiên hai người cũng cần giải quyết công việc ở cục hải quan, dần dần có chung một đề tài. Hơn nữa, lúc nói tới việc cấm nha phiến, hai người trò chuyện vô cùng hứng thú.

Tuyên Hoài Phong kinh ngạc không thôi, đúng là việc không thể nào đoán được.

Y không nghĩ mình và Bạch Tuyết Lam khi tán gẫu lại hợp nhau như vậy.

Sau đó, Tuyên Hoài Phong lại đồng ý với Bạch Tuyết Lam, ba bữa cơm đều không tới phòng ăn mà sẽ dọn tới phòng của hắn, hai người cùng nhau ăn cơm.

Bạch Tuyết Lam cũng có tật xấu. Từ nhỏ đã được mọi người trong gia đình nuông chiều, coi trời bằng vung, tùy hứng làm bậy, làm việc gì cũng theo ý mình, một khi đã thỏa mãn tâm trạng của hắn  thì muốn gì cũng được.

Hắn thấy Tuyên Hoài Phong đối xử ôn hòa với mình, đương nhiên vô cùng thỏa mãn, lập tức đem toàn bộ sức lực dồn lại đây, luôn luôn dịu dàng hòa ái, cẩn thận săn sóc, nhưng ngẫu nhiên cũng nhịn không được mà lộ ra bản tính, trêu đùa vài câu. Nếu thấy sắc mặt Tuyên Hoài Phong không tốt, hắn sẽ nhanh chóng chuyển đổi cách nói chuyện.

Dùng toàn bộ bản lĩnh của mình, hắn đã đem "tình cảm đồng nghiệp" giữa mình và Tuyên Hoài Phong nâng lên một tầm cao hoàn toàn mới.

Mặc dù Tuyên Hoài Phong không có cảm giác yêu thương nhớ nhung, những cũng không giống như trước kia, coi Bạch Tuyết Lam như ôn thần, cứ thấy hắn là né thật xa.

Bạch Tuyết Lam vô cùng hài lòng với chuyện này, tâm trạng cũng tốt, miệng vết thương cũng nhanh chóng lành lại, qua vài ngày cũng không cần tiếp tục nằm ở trên giường. Tuyên Hoài Phong bị hắn quấn lấy, không còn cách nào khác, đành phải cùng hắn đi dạo khắp nơi trong dinh thự.

May mắn, dinh thự này nguyên bản là một đại vương phủ (phủ vương gia) của triều nhà Thanh đổi thành như vậy, núi giả suối trong, cầu cong đường thẳng, thật sự rất đáng để tản bộ thưởng thức.

Hôm nay, hai người cũng đi dạo một chút, đang nghỉ chân ở dưới hiên, thảo luận về sự đối xứng trong kiến trúc của Đại Thanh và kiến trúc ngoại quốc, ưu nhược điểm của hai thứ này, bỗng nhiên quản gia lại chạy tới: "Bác sĩ tới, ngài ấy nói muốn kiểm tra định kỳ cho vết thương của tổng trưởng. Còn nữa, băng tay của Tuyên sĩ quan cũng có thể tháo ra."

Tuyên Hoài Phong thở phào nhẹ nhõm một hơi: "Sớm tháo ra mới đúng, cũng không phải vết thương nặng gì cả, luôn phải quấn thứ này trên tay thực sự rất bất tiện."

Bạch Tuyết Lam nói: "Cậu luôn miệng nói tôi phải cẩn thận chú ý tới vết thương, chú ý tới vết thương, sao cậu lại qua loa với vết thương của bản thân như vậy?"

Tuyên Hoài Phong phản bác: "Vết thương do đạn bắn qua làm sao có thể giống với vết thương do bị thủy tinh cắt trúng?"

Hai người vừa nói chuyện một chút đã ra tới cửa.

Bác sĩ Từ cùng trợ lý đã chờ ở bên trong từ sớm, thấy bọn họ tới liền đứng lên chào hỏi.

Bạch Tuyết Lam không cho bọn họ kiểm tra vết thương của mình trước, chỉ vào Tuyên Hoài Phong, nói: "Kiểm tra vết thương trên tay của Tuyên sĩ quan trước, cẩn thận một chút, đừng để lại sẹo."

Tuyên Hoài Phong muốn từ chối nhưng lại bị Bạch Tuyết Lam giao cho bác sĩ.

Tuyên Hoài Phong đành phải ngồi xuống, cẩn thận vươn tay.

Lúc tháo băng gạc, Bạch Tuyết Lam đứng phía sau y, ánh mắt đó khiến bàn tay Tuyên Hoài Phong cảm thấy ngứa ngáy.

Phó viện trưởng Từ thường xuyên tới dinh thự Bạch gia nên biết được tầm quan trọng của Tuyên Hoài Phong ra sao, động tác vô cùng cẩn thận, tháo băng gạc, quan sát vết thương, tươi cười báo tin vui: "Tốc độ phục hồi rất tốt, lúc vẩy tróc ra sẽ không để lại sẹo."

Tuyên Hoài Phong tự mình nhìn, quả thật đã phục hồi hết bảy tám phần, những vết cắt trước kia đều đã kết vảy, màu nhàn nhạt.

Phó viện trưởng Từ dặn dò hai câu chú ý cách ăn uống, lúc ngứa thì không nên gãi, để lại cho Tuyên Hoài Phong hai tuýp thuốc mỡ: "Sáng và tối bôi lại một chút, rất nhanh sẽ lành lại thôi."

Tuyên Hoài Phong thuận miệng đồng ý.

Bạch Tuyết Lam cũng rất cẩn thận, tự mình cầm thuốc mỡ nhìn thoáng qua, còn đem giấy hướng dẫn bên trong lấy ra, xem một lượt giống như chuyên gia, nêu ý kiến: "Không cần thứ này, mấy thứ thuốc liền sẹo này ở chỗ chúng tôi cũng có."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!