Sự tình ngày hôm qua vẫn khiến y để ý, Tuyên Hoài Phong cố ý tránh đi qua phòng ngủ của Bạch Tuyết Lam, vòng qua hòn giả sơn, bước qua cầu đá nhỏ để tới phòng ăn.
Người hầu thấy Tuyên Hoài Phong đến đây liền nhanh chóng bưng mộ chén cháo cẩu kỷ (một vị thuốc đông y) táo đỏ lên cho y, một đĩa chân gà hầm rượu, còn có thịt lợn viên chưng cùng với đuôi, cuối cùng là một đĩa rau xào xanh mượt.
Tuyên Hoài Phong hỏi: "Không có cháo trắng sao?"
Người hầu cười nói: "Cháo trắng thì có, nhưng hôm nay ngài ăn mấy món này đi. Hôm nay, trời còn chưa sáng mà đại sư phụ ở phòng bếp đã cố ý nấu mấy món này cho ngài, nói như thế nào thì ngài cũng nên cho ông ấy một chút mặt mũi, đúng không?"
Tuyên Hoài Phong càng khó hiểu: "Điều này là như thế nào?"
"Tuyên sĩ quan, cẩu kỷ giúp sáng mắt, táo đỏ bổ máu." Người hầu chỉ vào đĩa chân gà hầm rượu trên bàn cơm: "Còn chân gà, cái này người ta gọi là ăn gì bổ nấy. Dù sao, trên người ngài có vết thương, không thể ăn món cay, nếu không sau này miệng vết thương liền lại cũng có sẹo. Theo tôi thấy, mấy ngày này ngài nên ăn kiêng đi."
Tuyên Hoài Phong không khỏi cười rộ lên: "Làm gì có nhiều quy củ như vậy? Cậu còn lải nhải nhiều hơn cả vú Trương nhà tôi nữa."
Từ từ thu lại nụ cười, bắt đầu nghi ngờ: "Mấy thứ này là do người nào bắt làm?"
Người hầu không trả lời, chỉ lộ vẻ mặt tươi cười: "Không có ai, chỉ là một chút lòng thành của người hầu chúng tôi."
Tuyên Hoài Phong lập tức hỏi: "Là tổng trưởng?"
"Aizz."
Cổ họng gã người hầu kia khẽ ngân lên một chữ, giống như đã khẳng định, cũng tựa như thở dài, nâng mắt, quan sát sắc mặt của Tuyên Hoài Phong, hắn tự tát mình một cái, thầm nói: "Đồ vô dụng."
Lại trưng bộ mặt tươi cười với Tuyên Hoài Phong: "Tuyên sĩ quan, ngài quả nhiên vô cùng bản lĩnh, anh minh, lập tức đoán trúng rồi. Ngài trăm ngàn lần đừng tranh hơn thua với tổng trưởng, hai ngài vừa đấu với nhau một chút thì chúng tôi cũng không được yên ổn. Tổng trưởng nói chúng tôi không được phép cho ngài biết rằng tất cả những thứ này đều do hắn dặn dò. Hắn nói, sợ ngài biết được là do hắn căn dặn sẽ bực bội không chịu ăn.
Nếu ngài chịu giúp đỡ thì đó là phúc của chúng tôi."
Cười ha ha với y, sau đó lại vái một cái.
Tuyên Hoài Phong liếc mất thứ trên bàn, mùi vị nào cũng có.
Thở dài một tiếng.
Bưng bát cháo cẩu kỷ táo đỏ lên hút một ngụm, nhăn mày nói: "Tôi không có khẩu vị này, cậu đổi lại một bát cháo trắng cho tôi."
"Chuyện này…"
"Cậu không chịu đổi thì từ nay về sau tôi cũng lười giúp đỡ mấy người."
Người hầu đành phải đổi một bát cháo trắng cho y.
Tuyên Hoài Phong ăn vài cọng cải dầu xanh mượt, húp hết phân nửa bát cháo trắng, quả nhiên thoải mái hơn bát cháo cẩu kỷ táo đỏ vừa rồi.
Nhưng bên người có kẻ cứ trơ mắt nhìn, cảm giác thực sự kỳ lạ.
"Cậu chưa ăn sáng?" Tuyên Hoài Phong buông bát, thủ thế mời người hầu ngồi xuống cùng mình.
"Không không không." gã người hầu vội vàng phất tay nói: "Đã ăn từ sớm."
Lại đứng ngây ngốc một hồi mới thử thăm dò: "Tuyên sĩ quan, món thịt lợn viên này…. không thể ăn?"
"Sáng sớm đã ăn thứ này thì rất ngấy."
"Ngài thử thưởng thức một chút xem."
Tuyên Hoài Phong nghe ra một chút gì đó, nghĩ nghĩ, ngẩng đầu: "Việc này lại có vấn đề gì đây?"
Gã người hầu cười hì hì, nhìn chung quanh không có người mới nói nhỏ: "Tổng trưởng nói, ngài ăn một viên thì tôi được thưởng một đồng. Ăn bao nhiêu viên thì được thưởng bấy nhiêu đồng. Tổng trưởng không cho tôi nói việc này với ngài."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!