Tuyên Hoài Phong trở về phòng, vừa nhớ tới những lời của Bạch Tuyết Lam lại cảm thấy khó chịu dâng lên từng đợt. Vừa không muốn nhớ tới những lời nói bậy bạ của hắn, vừa nghĩ nếu nổi giận, ngược lại có khi còn trúng quỷ kế của hắn.
Phàm là gặp những việc như thế này, chỉ cần bản thân không tức giận là đã chiến thắng rồi.
Đi đến giá sách, tìm quyển "loạn thế giai nhân", cắn răng yên lặng lật xem.
Không ngờ nhìn vài tờ, trong lòng lại càng thêm buồn phiền, muốn đứng không được, muốn ngồi cũng không xong.
Kiên trì xem hết non nửa chương vẫn cảm thấy buồn phiền hỗn loạn, một gã người hầu lại không cảm nhận được điều đó, chạy vào phòng hỏi: "Tuyên sĩ quan, cơm chiều đã được chuẩn bị xong, có cần phải bưng tới phòng của tổng trưởng để hai người ăn chung không?"
"Ai nói bưng tới phòng của hắn?" Tuyên Hoài Phong ném mạnh quyển sách lên bàn: "Không ăn!"
Gã người hầu cũng không biết mình nói sai điều gì mà chọc cho Tuyên sĩ quan luôn ôn hòa cũng nổi giận lớn như vậy, lập tức ngây người, yên lặng nhìn trộm sắc mặt của y.
Tuyên Hoài Phong nhìn biểu hiện của hắn cũng biết mình giận lây sang người ta.
Không khỏi buồn phiền.
Xưa đâu bằng nay, chính mình cũng bị người ta sai khiến, mặc cho người ta hiếp đáp, dựa vào cái gì lại phát tiết với người vô tội? Việc này căn bản không có lý chút nào.
Thở dài, giọng điệu cũng mềm nhẹ hơn trước, mệt mỏi nói: "Tôi không đói bụng, mọi người cứ ăn đi." Giơ tay, nhẹ nhàng phất hai cái.
Gã người hầu nói: "Tuyên sĩ quan, dù cho không muốn thì cũng phải ăn cơm. Quản gia nói ngài là người Quảng Đông, thích thanh đạm. Hay là như vậy đi, tôi đi nói với phòng bếp làm cho ngài một vài món điểm tâm với một bát cháo trắng, ngài thấy thế nào?"
Thở dài một hơi, lại nhẹ nhàng nói: "Ngài không ăn cơm, nếu để tổng trưởng biết thì chúng tôi lại nếm mùi đau khổ. Ngài thương tôi đi, muốn ăn cái gì thì ra lệnh một tiếng, tôi sẽ lập tức nấu cho ngài, chỉ là trăm ngàn lần không được bỏ bữa, được không?"
"Tôi không ăn cơm thì liên quan gì tới tổng trưởng?" Tuyên Hoài Phong tức giận nói: "Một chút chuyện nhỏ như vậy, chỉ cần các người không đến báo lại với hắn, hắn không biết thì chẳng phải không có vấn đề hay sao? Cố tình muốn báo tới tai hắn, gió thổi lay ngọn cỏ cũng vội vàng đi báo lại. Tôi nghe nói chuyện này đã biến thành giải thưởng, bên trong dinh thự, mặc kệ là người nào, chỉ cần báo lại hành động của tôi thì sẽ nhận được tiền, có chuyện này không?"
Gã người hầu không biết nên nói như thế nào, ngượng ngùng cười: "Ngài nói xem, chúng tôi là người hầu, chẳng phải chủ nhân nói gì thì phải làm nấy hay sao? Dù sao, nếu không treo phần thưởng thì có chuyện gì cũng vẫn không dám giấu diếm. Nói nhỏ cho ngài biết,"
Đi lên một bước, đè thấp giọng nói: "Mấy vệ binh đi theo ngài ngày hôm nay đều bị tổng trưởng sai người đánh gần chết, hiện tại đều đang nằm bôi thuốc trị thương đấy."
Tuyên Hoài Phong cả kinh: "Vì sao lại đánh bọn họ?"
"Ai biết a? Nghe nói tổng trưởng kêu tài xế vào hỏi mấy câu, cũng không biết vì sao lại ra lệnh đánh vệ binh đi theo ngài mấy roi."
Tuyên Hoài Phong không khỏi áy náy.
Không cần phải hỏi, nhất định tài xế đã đem tất cả những chuyện ban ngày kể lại cho Bạch Tuyết Lam.
Bạch Tuyết Lam luôn ghen tị với Kỳ Tuấn, cũng không thèm che dấu.
Biết y cùng Lâm Kỳ Tuấn gặp mặt, chẳng lẽ lại không tức giận?
Mấy vệ binh kia cũng là vì mình nên mới bị liên lụy.
Kỳ thực, mặc dù mấy tên vệ binh này luôn đối xử thô bạo với người khác nhưng vẫn tôn trọng y, trừ bỏ việc đeo bám quá sát thì cũng chẳng có gì không tốt. Thật không nghĩ tới, bản thân không chú ý một chút đã khiến bọn họ chịu khổ.
Vừa nghĩ vừa hận Bạch Tuyết Lam quá đáng, hở một chút là đánh người, chính sách chuyên chế tàn bạo giống như Trụ Vương.*
Tuyên Hoài Phong mở ngăn kéo, lấy một xấp tiền mới tinh ra, tất cả đều là tiền mà bình thường Bạch Tuyết Lam vẫn đưa cho y, y tự mình tích lại để thưởng cho người khác.
Y đem toàn bộ số tiền mặt ra, đưa cho người hầu, nói: "Làm phiền anh giúp tôi đi xem xem mấy người vệ binh kia bị thương có nặng hay không. Chỗ tiền này chia đều cho bọn họ, xem như phí chữa thương. Chuyện hôm nay là do tôi liên lụy bọn họ. Đáng lẽ tôi nên tự mình đi thăm, nhưng tôi lại là người dễ dàng gặp chuyện rắc rối…"
Gã người hầu không dám nhận tiền của y, xua hai tay, cười nói: "Tuyên sĩ quan không cần làm như vậy, không cần làm như vậy. Tuy tổng trưởng có chút nghiêm khắc, lúc phạt thì phạt nặng, nhưng lúc thường cũng vô cùng hào phóng. Ngài không biết đó thôi, bên ngoài có hàng bao nhiêu người dập đầu chảy máu để được làm vệ binh của tổng trưởng nha."
Tuyên Hoài Phong nói: "Dù sao tiền này cũng là của hắn, coi như hắn thưởng là được."
Gã người hầu vẫn không dám nhận, một mực từ chối, cuối cùng không còn cách nào khác, đành phải ăn ngay nói thật: "Ngay cả khi tôi cầm tới thì cũng chẳng ai dám nhận. Nếu nhận, nói không chừng lại ăn đòn roi, ngược lại không đáng giá. Ngài nói có đúng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!