Dường như Tuyên Hoài Phong không nghe thấy có người gọi lại, chỉ để ý bước tới phía trước.
Bạch Tuyết Lam đuổi theo ở phía sau, thấy y thực sự đi thẳng tới phía cửa phòng, hắn chạy lên vài bước, vươn một bàn tay giữ chặt cánh tay y từ phía sau, lại cảm thấy nói chuyện bên ngoài không tiện, nhìn một vòng liền nhìn thấy cánh cửa gỗ nhỏ.
Bạch Tuyết Lam cũng chẳng quan tâm đây là phòng của ai, vừa đẩy cửa đã đem Tuyên Hoài Phong kéo vào bên trong, dùng lưng đóng cửa, cười nói: "Đến Anh quốc du học, tính nóng nảy lại càng lớn thêm nha. Tính tôi vốn thích trêu đùa người khác, cậu tức giận thì cứ mắng tôi hai câu là được, không cần phải bỏ chạy giống như gặp quỷ như vậy chứ."
Tuyên Hoài Phong đưa mắt đánh giá thân hình cao lớn của hắn, tính toán được khả năng mình có thể đẩy hắn rồi xông ra ngoài cũng không được bao nhiêu phần trăm, đành phải mở miệng nói: "Mỗi lần anh trêu đùa ai, kiểu gì cũng hại người ta."
Bạch Tuyết Lam lập tức nói lại: "Chuyện lần trước vẫn khiến cậu tức giận sao?"
Tuyên Hoài Phong nhìn sang một bên.
Quả thực y đang tức giận, có điều, y cũng không biết rằng vẻ mặt này của mình thực sự rất quyến rũ.
Bạch Tuyết Lam hít sâu một hơi, bỗng nhiên chắp tay, luôn miệng nói: "Tôi van cậu mà, cậu bớt giận có được không? Cậu muốn tôi ăn năn, xin lỗi bao nhiêu lần mới đủ? Quả thực ngày hôm đó tôi chỉ vô tình phạm sai thôi mà, cũng là lỗi tại tôi, tửu lượng không tốt thì không nên uống rượu. Ai biết được mọi người cùng nhau tới tiệm ăn, mới bị đám bạn cùng lớp chuốc hai chén mà tôi đã không thể phân biệt được phương hướng, làm sao biết đâu là phòng ngủ của cậu, đâu là phòng ngủ của tôi?"
Tuyên Hoài Phong nhìn chằm chằm chiếc bình sứ men xanh ở góc tường, thản nhiên nói: "Chuyện đã qua rồi thì cho qua luôn đi, mọi người ai cũng đừng nhắc tới nữa. Anh tránh xa khỏi cửa đi, tôi muốn đi về."
Bạch Tuyết Lam giống như đóng đinh tại cửa, nhăn mày nói: "Khẩu thị tâm phi, nghe giọng điệu của cậu, rõ ràng là vẫn giận tôi. Nói đến cùng, dù sao cũng chỉ là vào sai phòng ngủ, tiếp đó lại sơ xuất ngủ bên cạnh cậu mà thôi. Cổ nhân còn cầm đuốc thắp đèn trò chuyện thâu đêm, mặc cùng áo mà ngủ, đó là chuyện quang minh chính đại, tôi lại không làm gì cả………."
"Anh còn muốn làm cái gì nữa? Vẫn chưa đủ hả?" Tuyên Hoài Phong đột nhiên ngẩng đầu.
Vẻ mặt Bạch Tuyết Lam thoáng cừng đờ, sau một lúc lâu mới cười trừ, thấp giọng nói: "Tôi cũng biết lỗi rồi, ai ngờ được sáng hôm đó cha cậu lại tới thăm mà không báo trước một tiếng. Ông ấy vào phòng của cậu, đến cửa cũng không chịu gõ liền lập tức bước vào…….."
Tuyên Hoài Phong nhịn không được, hừ nhẹ một tiếng: "Thì ra tất cả lỗi lầm đều là do cha của tôi. Nếu sớm biết anh là kẻ hay đổ lỗi cho người khác như vậy, thà hôm đó tôi cứ để ông ấy bắn chết anh cho xong, miễn cho anh thấy cha tôi qua đời rồi lại nói xấu ông ấy."
Bạch Tuyết Lam liên tục chắp tay: "Đa tạ, đa tạ. Tôi biết ngày hôm đó khiến cha cậu hiểu lầm lớn, thật sự muốn bắn chết tôi, may có cậu giúp tôi khuyên can, đây chính là ân cứu mạng. Vậy mai tôi mời cậu ăn cơm, coi như bắt đầu báo ân có được hay không?"
Tuyên Hoài Phong lạnh lùng hỏi: "Không bằng anh tránh đường cho tôi, xem như bắt đầu báo ân?"
Bạch Tuyết Lam mỉm cười nhìn y.
Tuyên Hoài Phong nhìn bộ dáng của hắn, tưởng rằng hắn không đồng ý, đang muốn mở miệng nói chuyện, Bạch Tuyết Lam lại dần nhích sang bên cạnh từng bước, tránh đường, làm bộ thủ thế, rất phong độ nói một câu: "Mời!"
Tuyên Hoài Phong không nói với hắn câu nào, lập tức bước ra khỏi cánh cửa gỗ.
Y biết nếu trở về đại sảnh nói tạm biệt với chị gái cùng anh rể, nhất định sẽ dây dưa không ít thời gian, vậy chỉ cần đơn giản một chút, ai cũng không gặp là được, đi thẳng tới cổng chính, vội vàng trở lại hội quán trong bóng đêm lạnh lẽo.
Có thể trốn được mùng một, không thể trốn được mười lăm.
Ngày hôm sau tan học trở về, xa xa đã nhìn thấy anh chàng phục vụ ở hội quán đứng trước cổng, rướn cổ lên như đang tìm kiếm cái gì. Tuyên Hoài Phong thầm suy nghĩ, không biết có phải Niên gia lại gọi điện tới hay không, chẳng ngờ anh chàng phục vụ từ xa nhìn thấy y, lập tức xoay người chạy vào trong hội quán.
Tuyên Hoài Phong cảm thấy chuyện này thật kỳ lạ, bước tiếp hai bước liền phát hiện có một người chạy từ cửa chính hội quán lại đây.
Ôi trời ạ! Dĩ nhiên là Niên phu nhân tự mình tìm đến.
Tuyên Hoài Phong chỉ có thể nghênh đón, kêu một tiếng: "Chị."
"Cuối cùng cũng đợi được em, anh rể em không có tính kiên nhẫn, còn muốn tới trường học tìm em đó nha, bị chị khuyên cứ ở đây, sợ em không vui." Niên phu nhân túm lấy tay y, vừa nhiệt tình kéo tới cổng chính vừa nói: "Sao hôm qua chưa nói một lời mà em đã đi rồi? Hại chị bị anh rể em tra hỏi cả một buổi tối, hỏi em quen Bạch tổng trưởng như thế. Nói đi cũng phải nói lại, Bạch tổng trưởng kia quả thực không tồi, tuổi trẻ tài cao, ánh mắt khác hẳn những người trẻ tuổi thời nay, có lễ phép, lại hay nói giỡn, quả thực khó gặp vị nào không mang vẻ kiểu cách quan lại như hắn."
Tuyên Hoài Phong thừa dịp cô ngừng lại, nhanh chóng ngắt lời: "Chị, rốt cuộc hôm nay chị tìm em là có chuyện gì?"
"Còn không phải về chuyện Bạch tổng trưởng? Hắn quá khách khí, nói ngày hôm qua dự tiệc rượu của chúng ta, không trả lễ sẽ thấy áy náy. Lúc chiều hắn phái sĩ quan phụ tá tới truyền lời, hôm nay hắn đặt mấy ghế ở Thiên Âm Viên, mời chúng ta tới nghe hí."
Tuyên Hoài Phong vừa nghe thấy những lời này liền cảm thấy khó chịu, đẩy tay Tuyên Đại Vân: "Hai người đi đi, em không thích nghe hí."
"Đừng nóng, em nghe chị nói một chút." Tuyên Đại Vân lôi kéo không chịu buông, quay đầu nhìn y: "Là Ngọc Liễu Hoa diễn nha, người ta là nữ diễn viên danh tiếng, khó mời. Mà vở diễn hôm nay chính là "Bí nghị.", không phải năm đó yêu thích nhất là vở "Mẫu đơn đình" hay sao? Nhân dịch lão, sự đa phương, mộng nan trường. Nhất điểm thâm tình, tam phân thiển thổ, bán bích tà dương."
(Tạm dịch là: "Người sẽ già, đời lắm chông gai, giấc mơ đẹp khó kéo dài. Một chút thâm tình, ba phần hờ hững, nửa ánh tà dương." =>> đây là một trích đoạn trong vở "mẫu đơn đình.")
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!